⬅ Trước Tiếp ➡
Thật ra Thạc Kiêu Vũ cũng chỉ nói cho có mà thôi, nếu hắn thật sự ghen thì tự đặt mình vào trạng thái ăn mãi cũng không hết bình dấm. Bên cạnh Dương Cảnh Tuyên có nhiều nam nhân, nhưng trải qua một thời gian chung đụng cũng có chút tình đồng chí. Điều mà Thạc Kiêu Vũ muốn rấtđơn giản, đó chính là mình cùng Dương Cảnh Tuyên vĩnh viễn không chia lìa.
Nhưng mà...
“Thấy phu quân ghen ta cũng rấtvui, tuy rằng nói như vậy có chút ích kỷ nhưng ta có thể cảm giác được phu quân thật sự yêu ta, đương nhiên... Ta cũng yêu chàng ”
Dương Cảnh Tuyên tìm tất cả cơ hội để thổ lộ với nam nhân mà mình yêu
Thạc Kiêu Vũ nghe xong rõ ràng tâm trạng trở nên tốt hơn, tuy rằng hắn tận lực muốn mình bình tĩnh, nhưng khi nghe Dương Cảnh Tuyên nói ra câu đó, hắn không khống chế được mà nhếch khóe môi, nhìn nụ cười của hắn là nàng biết được hắn đang vui vẻ như thế nào.
“Sư muội chỉ nói lời này với Kiêu Vũ thôi sao, nàng quên còn có chúng ta ở đây sao…”
Những nam nhân đang đứng bên cạnh cũng muốn chạy tới xem náo nhiệt, một đám người ầm ĩ đại náo, rấtnhanh đã trở về phái Thươռg Tinh, bầu không khí xem ra cực kỳ vui vẻ. Lúc ở Bạch Hổ Tinh bọn họ không thể cùng Dương Cảnh Tuyên làm t̠ình, dù sao cũng là ở địa bàn của người khác, hơn nữa mấy ngày cuối cùng, bọn họ đều đặt tâm tư của mình vào chuyện thám hiểm, không để ý đến chuyện thân mật.
Nhưng bây giờ đã về tới địa bàn của bọn họ nên những tâm tư nhỏ nhặt đó liền nổi lên, bọn họ ở tɾong phòng của Dương Cảnh Tuyên nhìn nàng đang pha trà, tɾong mắt của mấy nam nhân này đều toát ra hồng quang...
“Các ngươi đứng làm gì? Ngồi xuống uống linh trà đi, các ngươi nhất định sẽ thí¢h ”
Trà này được Dương Cảnh Tuyên ngâm tɾong linh dịch, mặc dù linh dịch được pha loãng nhưng vẫn ngon hơn những loại linh trà bình thường.
Dương Cảnh Tuyên chỉ lo pha trà linh, không nhìn thấy ánh mắt như lang như hổ của mấy nam nhân bên cạnh, Thích Dụ Huyên nhìn tư thái tao nhã khi pha trà của Dương Cảnh Tuyên, du͙c vọng tɾong mắt càng thêm nồng đậm.
“Chúng ta không muốn uống linh trà... Ở đây có thứ còn ngon hơn linh trà ”
Dương Cảnh Tuyên nghe xong lời này tò mò liếc mắt nhìn Thích Dụ Huyên một cái, ban đầu nàng cho rằng ở chỗ của Thích Dụ Huyên thật sự có thứ gì tốt, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của hắn, Dương Cảnh Tuyên mới biết được là mình hiểu lầm ý của hắn.
Dương Cảnh Tuyên đỏ mặt nhìn ánh mắt trần trụi của hắn, không cần nói Dương Cảnh Tuyên cũng biết thứ uống ngon hơn linh trà là gì.
Những nam nhân này cũng quá... Quá… Dương Cảnh Tuyên cũng không biết hình dung như thế nào, nàng thật không biết mình nên vui với mị lực của mình hay là phun tào với tinh lực của bọn họ
“Chúng ta vừa mới trở về vậy mà các ngươi đã nghĩ đến chuyện này rồi ”
Đôi mắt long lanh của Dương Cảnh Tuyên lưu chuyển, trừng Thích Dụ Huyên và những nam nhân đang đứng phía sau hắn một cái.
“Chính là chúng ta vừa mới trở về nên phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho thật tốt ”
Đối với một đám sắc lang này, nghỉ ngơi chính là cùng Dương Cảnh Tuyên ân ái một phen, không có chuyện gì quan trọng bằng chuyện này
“Muốn nghỉ ngơi thì các người đả tọa đi, uống linh trà xong rồi ngồi xuống đã tọa ” Dương Cảnh Tuyên pha trà xong, lấy ra bốn cái ly rỗng, rót cho Thích Dụ Huyên, Lam Dĩ Hành, Thạc Kiêu Võ và Cơ Tuấn Tịch mỗi người một ly, chỉ còn thiếu duy nhất một mình Thuật Giáp Thế Kỳ, hắn bị phụ thân bắt đi khắp nơi kết bạn với một số người cầm quyền của mười đại gia tộc và mười đại môn phái, bây giờ còn ngốc ở Bạch Hổ Tinh không thể đi đâu cả
Thích Dụ Huyên cũng không từ chối ly trà mà Dương Cảnh Tuyên đưa cho, mấy nam nhân sau khi uống xong trà cũng không đi đả tọa, Thích Dụ Huyên lại nói “Uống xong linh trà mà chủ nhân pha, cảm giác tinh thần phấn chấn̵ lên không ít, xem ra chúng ta có thể làm một ít chuyện có ý nghĩa rồi ”
⬅ Trước Tiếp ➡