Dương Cảnh Tuyên bị sự tấn công của Thạc Kiêu Võ làm cho thở hồng hộc, trên mặt là một tầng màu hồng nhạt, nhìn qua vô cùng kiều diễm động lòng người, đáng tiếc là Thạc Kiêu Vũ đang ở phía sau nàng nên không thể nhìn thấy cảnh sắc xinh đẹp như thế.
Nhưng Thích Dụ Huyên nửa ngồi xổm phía trước lại có thể nhìn thấy rõ ràng biểu cảm kiều diễm động lòng người ở trên mặt của Dương Cảnh Tuyên, thân thể hắn nghiêng về phía trước, động tình hôn lên má và trán của nàng.
“Các ngươi nhanh lên một chút… Đã hơn nửa canh giờ rồi…”
Lam Dĩ Hành bắt lấy bàn tay nhỏ bé của Dương Cảnh Tuyên một mực lưu loát di chuyển trên côn thịt của hắn, nhưng loại trình độ này lại h0àn toàn không giải quyết được dục hỏa tɾong lòng, hắn nhìn vẻ mặt vội vàng của Cơ Tuấn Tịch cũng đoán rằng hắn cũng đang nghĩ như vậy.
Nhìn ánh mắt vội vàng của Lam Dĩ Hành và Cơ Tuấn Tịch, Thạc Kiêu Vũ và Thích Dụ Huyên gật đầu, nếu hai người kia đã nhường vị trí tốt nhất cho bọn họ thì bọn họ cũng phải suy nghĩ đến cảm nhận của hai người kia, vì thế Thạc Kiêu Vũ và Thích Dụ Huyên đều không hẹn mà cùng tăng nhanh động tác.
Việc này chỉ khổ cho Dương Cảnh Tuyên, vốn khoáı cảm kịch liệt kia đã khiến nàng dục tiên dục tử, bây giờ động tác của bọn họ đều nhanh giống như phát điên, liều mạng từng chút một va chạm vào chỗ sâu và mẫn cảm nhất tɾong cơ thể nàng, nàng làm sao chịu được khoáı cảm như vậy chứ
“Ưm... Không cần... Quá sâụ.. A... Quá kịch liệt... Các phu quân... Các ngươi nhẹ một chút…”
Dương Cảnh Tuyên đứt quãng rên ɾỉ nói.
Thạc Kiêu Vũ cùng Thích Dụ Huyên giống như muốn chứng minh với nàng ai lợi hại hơn, lần này bọn họ không cùng ra cùng vào mà ngươi vào ta ra, côn thịt thô to kia thay nhau va chạm vào chỗ sâu nhất của huyệt nhỏ cùng cúc huyệt, bọn họ hận không thể cắm vào sâu đến bụng của nàng mới tốt
“Ha... Chẳng lẽ chủ nhân thấy không thoải mái sao... Tiểu huyệt bị bọn ta dùng lực lớn như vậy mà thao... Có lẽ là rấtthoải mái đúng không... Tiểu huyệt cắn chặt như vậy... Chủ nhân không cần khẩu thị tâm phi…”
Thích Dụ Huyên nói nhỏ vào tai trái của Dương Cảnh Tuyên, hơi thở như lửa nóng phun vào tɾong lỗ tai, cái loại khoáı cảm kịch liệt tê tê dại dại này làm cho nàng cảm nhận ra được một tư vị khác.
Mà Thạc Kiêu Vũ kề vào tai phải của nàng cũng nhẹ giọng nỉ non “Chỉ là một tiểu gia hỏa khẩu thị tâm phi... Nước mật tɾong lỗ nhỏ đều chảy tới côn thịt của ta... Nàng muốn cao trào rồi... Còn bảo chúng ta nhẹ một chút... Chúng ta... Nhẹ một chút nàng sẽ tức giận mất…”
“Các ngươi... Ưm... A... Lại nói... Những lời như vậy... Ta sẽ không để ý tới các ngươi nữa…” Dương Cảnh Tuyên bị hai nam nhân ôm chặt ở giữa, nàng muốn trừng phạt bọn họ một chút cũng không có cơ hội.
Muốn trừng mắt nhìn bọn họ một cái cũng không được, bởi vì bọn họ một người dựa vào bả vai trái của mình, một người thì dựa vào bả vai phải, nàng trợn trắng mắt cho ai xem?
Vì thế nàng đành phải cúi đầu cắn vào trên vai của Thích Dụ Huyên một cái, đáng tiếc hậu quả chính là động tác của Thích Dụ Huyên càng thêm kích động, giống như mưa rền gió dữ điên cuồng cắm vào làm cho cả người nàng run rẩy, nhất thời cao trào.
Trong tiểu huyệt phun ra một cỗ dâm thủy̠, bên tɾong mị thịt gắt gao quấy rầy côn thịt thô to của Thích Dụ Huyên, cúc huyệt ở phía sau cũng vì sự cao trào của nàng mà co rút.
Hai nam nhân bị Dương Cảnh Tuyên kẹp đến sảng khoái không thôi, cuối cùng hung hăng đâm vào rút ra mấy trăm cái, sau đó mới thỏa mãn bắn tinh dich vào tɾong cơ thể của Dương Cảnh Tuyên.
Nhìn thấy biểu cảm sảng khoái của hai nam nhân, Lam Dĩ Hành cùng Cơ Tuấn Tịch đều âm thầm quyết định tɾong lòng, lần sau bọn họ phải chiếm vị trí có lợi trước mới được
Chờ đợi hồi lâu, Lam Dĩ Hành và Cơ Tuấn Tịch nhanh chóng tiến hành vòng vận động tiếp the0…
Hôm nay lại là một đêm không ngủ...