⬅ Trước Tiếp ➡
Từ Tháp Trấn Ma đi ra, tâm trạng của Dương Cảnh Tuyên cực kỳ tốt, nói tóm lại chuyện đi đến đây là cực kỳ đáng giá, không chỉ tu vi tăng đến cuối kỳ Hóa Thần mà lại còn đột phá tiến giai đến kỳ Đại Thừa, còn có một lệnh bài lên Tiên giới, đến lúc phi thăng cũng có người quan tâm chiếu cố nàng.
Chuyện tốt mà nàng gặp được rấtnhiều nhưng chuyện xấu chính là mấy nam nhân vẫn đang ở bên ngoài chờ đợi nàng, nhưng mà lúc nàng ra vẫn may là chưa đến nửa tháng.
Sau khi Dương Cảnh Tuyên đi ra đã thấy được vẻ mặt độc ác của Tô Thanh Yên cùng Đông Môn Mậu Lâm đang chờ sẵn ở ngoài thì có chút kinh ngạc. Dương Cảnh Tuyên nhướng mày, tɾong lòng tò mò vì sao Tô Thanh Yên lại ở đây?
“Không biết hai vị chờ ta ở đây là có chuyện gì?”
Bây giờ Dương Cảnh Tuyên đã không biết Tô Thanh Yên đã khôi phụctrí nhớ, mối hận duy nhất của nàng và Tô Thanh Yên hẳn cũng chỉ ở trên người mấy nam nhân của nàng mà thôi, dù sao thái độ của bọn họ cũng không tính là tốt đối với Tô Thanh Yên.
Chỉ là nàng ta tới đây chặn nàng chính là muốn tìm phiền toái sao?
Dương Cảnh Tuyên ở tɾong lòng trào phúng một phen, nàng ta chỉ mang một mình Đông Môn Mậu Lâm tới thì có thể làm gì được nàng?
Cũng không biết Tô Thanh Yên cho Đông Môn Mậu Lâm uống bùa mê thuốc lú gì, tuy rằng nhìn thấy một mỹ nhân như Dương Cảnh Tuyên vẫn bị kinh ngạc bởi vẻ đẹp của nàng nhưng sau khi Tô Thanh Yến nói gì với hắn ta mà ngoài phần kinh diễm này còn có một tia ċһán ghét.
Đương nhiên, Dương Cảnh Tuyên cũng không thèm để ý đến cảm giác của Đông Môn Mậu Lâm đối với nàng, nàng chỉ tò mò hai người này muốn làm gì mà thôi.
Rốt cuộc là hai người bọn họ muốn làm cái gì?
Tô Thanh Yên cũng không nói với Đông Môn Mậu Lâm là muốn giết Dương Cảnh Tuyên, chỉ nói Dương Cảnh Tuyên ỷ vào tu vi cùng thế lực mà khi dễ nàng ta, muốn để hắn ta cho nàng một bài học mà thôi, cho nên hắn ta mới cùng Tô Thanh Yên đi đến nơi này.
“Dương cô nương, ngươi làm ra chuyện gì với ta còn không rõ sao? Ngươi làm sao có thể nói đúng tình hợp lý như vậy?”
Tô Thanh Yên tỏ vẻ sợ hãi liếc mắt nhìn Dương Cảnh Tuyên, diễn xuấtcủa nàng ta cực kỳ tốt, bộ dạng hoa lê đái vũ quả thực làm cho Đông Môn Mậu Lâm cho rằng Dương Cảnh Tuyên là một ác nhân.
“Không nghĩ tới một mỹ nhân lại có thể ác độc như vậy, hôm nay ta phải giáo huấn ngươi thật tốt ”
Đông Môn Mậu Lâm hung tợn nói với Dương Cảnh Tuyên, cũng không e ngại một người kỳ Đại Thừa muốn giáo huấn một người kỳ Hóa Thần, hắn ta cũng cố tình làm ra vẻ đúng tình hợp lý. Dương Cảnh Tuyên cảm thấy hai người này thật sự đúng là trời sinh một đôi
“Ta đã làm ra chuyện gì vô lễ với ngươi?”
Dương Cảnh Tuyên cắt đứt thế giới ảo tưởng của bọn họ, đột nhiên mở miệng hỏi ra một câu như vậy, ngược lại Tô Thanh Yên lại đứng đơ ra một lúc, không biết nói cái gì cho phải.
Nàng ta h0àn toàn không nghĩ tới Dương Cảnh Tuyên sẽ hỏi ra một câu như vậy. Trước đó đã muốn sớm xông lên đánh nhau nhưng nàng ta nghĩ lại để Đông Môn Mậu Lâm dùng cổ độc giết chết nàng sẽ dễ dàng hơn
Tô Thanh Yên cũng không biết trả lời như thế nào nhưng vẫn trấn định như cũ, lối diễn xuấtcủa nàng ta đã sớm trôi chảy như nước. Nàng ta không nói gì chỉ biết khóc lên gọi tên của Đông Môn Mậu Lâm, nhìn qua giống như cực kỳ ủy khuất không nói thành lời.
Dương Cảnh Tuyên bình tĩnh đứng một bên xem, làm cho người khác cảm giác giống như nàng đang khi dễ nàng ta.
Đông Môn Mậu Lâm thấy Tô Thanh Yên khóc đến hoa lê dính hạt mưa như vậy, tɾong lòng cũng chua xót, càng nhìn Dương Cảnh Tuyên với ánh mắt không có thiện ý, hắn ta nắm chặt lại pháp khí tɾong tay. Lúc ban đầu còn muốn thươռg hươռg tiếc ngọc nhưng nhìn Tô Thanh Yên đã ủy khuất như vậy, hắn ta làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn
⬅ Trước Tiếp ➡