Nghe được những lời này, Dương Cảnh Tuyên mới phụchồi lại tinh thần, bây giờ nàng đang ở tɾong một hoa viên nhỏ.
Lúc trước nàng chỉ lo nhìn Tô Thanh Yên và Đông Môn Mậu Lâm nên không quan sát mình ngã ở nơi nào, chuyện này là do nàng quá không cẩn thận
Dương Cảnh Tuyên đứng lên, nhìn đến một nơi không xa đang có một người đang ngồi, người nọ… Dương Cảnh Tuyên mở to hai mắt, có chút kinh diễm vì người trước mặt này…
Phong hoa tuyệt đại, mị hoặc quyến rũ…
Dương Cảnh Tuyên không ngờ rằng có một ngày mình cũng có thể dùng từ ngữ như thế này dùng trên người của một nam nhân
Nam nhân kia mặc một bộ quần áo màu đỏ sậm, ở bên trên thuê hoa văn màu vàng kim, nhìn qua hoa lệ lại thần bí, nhưng chính y phụcnhư vậy lại không thể đè ép được sự nổi bật trên khuôn mặt của nam nhân này mà càng tô thêm vẻ đẹp vốn có của hắn ta.
Mái tóc dài đen nhánh được dùng trâm cài áo màu đỏ thẫm cố định ở sau đầu, đỏ đen đối lập mãnh liệt khiến hô hấp của Dương Cảnh Tuyên có chút khó khăn
Hắn ta ngồi trên một cái ghế đu, trên khuôn mặt mị hoặc động lòng người là nụ cười khiến người ta mê luyến.
Hắn ta giống như là đang ngắm hoa?
Nhìn điểm tâm cùng rượu bên cạnh, Dương Cảnh Tuyên thầm nghĩ, người này cũng thật biết hưởng thụ
Ai, không đúng
Như vậy nàng rơi xuống đây chẳng phải là đang quấy rầy người ta ngắm hoa sao
“Thật ngượng ngùng, vị tiền bối này, ta cùng người khác đánh nhau, không cẩn thận rơi vào một cái Truyền Tống Trận, không nghĩ tới sẽ quấy rầy đến tiền bối ”
Thái độ của Dương Cảnh Tuyên cực kỳ lễ phép, bởi vì nàng phát hiện, người trước mắt này nàng không thể nhìn rõ tu vi. Dựa vào sự uy hiếp của hắn ta đối với nàng, nàng có thể kết luận ra một điều, người này cũng là người có tu vi kỳ Độ Kiếp đại năng
Cái quái gì đây Đây là vận khí chó má gì vậy, kỳ Độ Kiếp đại năng không phải rấtít sao, tại sao nàng lại dễ dàng gặp được một người có tu vi như vậy
Nhìn Tô Thanh Yên đang hôn mê bất tỉnh nằm ở trên đất, Dương Cảnh Tuyên lại quên mất ý niệm ban đầu của mình là muốn giết chết nàng ta ngay bây giờ, bởi vì người trước mắt này không biết là địch hay bạn, nên nàng không thể hành động thiếu suy nghĩ.
“Ngươi… Nếu như biết quấy rầy đến ta, như vậy sẽ bị trừng phạt nha…”
Người nọ mở miệng cười quyến rũ, nam nhân này cười rộ lên lại có thể đẹp hơn gợi cảm hơn so với một nữ nhân như nàng
Thật sự không chừa cho nữ nhân một con đường sống nào
“Chuyện này… Không biết tiền bối muốn ta làm chuyện gì?”
Dương Cảnh Tuyên thấy người nọ đã nói như vậy, biết mình không thể đi được, nhìn qua nàng cũng không thấy ác ý gì từ tɾong đôi mắt đẹp như vẽ của hắn ta.
“Thị nữ của ta sinh bệnh… Ngươi cùng cái người nằm trên mặt đất kia… Ừm… Đúng, chính là nữ nhân xấu xí kia, làm thị nữ cho ta đi ”
Dương Cảnh Tuyên nghe hắn ta nói xong thì phì cười.
Trời ạ Nàng mới nghe được hắn ta nói gì a
Nam tử này lại gọi Tô Thanh Yên là nữ nhân xấu xí, nữ chính này một chút hào quang người cũng không dùng được
Kỳ thật Dương Cảnh Tuyên không biết chính là từ lúc Tô Thanh Yên lần lượt đi tìm đường chết, vận khí của nàng ta đã sớm biến mất, cho nên bây giờ nàng ta mới bị chặt đứt một cánh tay, về sau nàng ta chỉ là một nữ tu sĩ bình thường ở kỳ Kim Đan, không thể làm nên sóng gió gì lớn.
Nhưng nếu Dương Cảnh Tuyên biết được cũng sẽ không bỏ qua cho Tô Thanh Yên, dù sao là nàng ta đã khiêu chiến với nàng trước không phải sao?
“Tiền bối, không biết đây là nơi nào? Ta vừa mới rèn luyện xong, sư môn của ta còn đang đợi ta trở về, ở đây làm thị nữ của ngài… E rằng là không được.”