⬅ Trước Tiếp ➡
Một đôi tình nhân đang oanh oanh yến yến căn bản không biết đang có một âm mưu chuẩn bị đánh úp về phía bọn họ, lúc này Mặc Lộc cùng Dương Cảnh Tuyên vẫn còn không biết chuyện gì sắp xảy ra, tâm trạng cực kỳ vui vẻ đi du ngoạn khắp nơi ở Lang Thành.
Sau khi du ngoạn mấy ngày, hai người đang đi dạo trên đường bỗng nhiên nghe được một tin tức, có người nói có một bí cảnh chưa từng có đã xuấtthế, cũng không biết là bí cảnh gì mà bất kể người có tu vi gì cũng có thể tiến vào, cho dù là kỳ Độ Kiếp cũng có thể.
Lúc này Dương Cảnh Tuyên và Mặc Lộc đều có chút hứng thú, bí cảnh hiện có của mười đại tinh cầu phần lớn là do đại năng thời thượng cổ lưu lại, mục đích chính là truyền thừa, cho nên đại bộ phận bí cảnh này có thể tiến vào cao nhất cũng là kỳ Nguyên Anh hoặc là kỳ Hóa Thần, rấtít khi nhìn thấy kỳ Đại Thừa hoặc là kỳ Độ Kiếp có thể tiến vào bí cảnh.
Mà kỳ Đại Thừa kỳ hoặc kỳ Độ Kiếp cho dù có thể tiến vào bí cảnh, tu vi cũng sẽ bị áp chế, bên tɾong cũng không tìm được đồ vật mà kỳ Độ Kiếp có thể dùng, thật sự rấtrâu ria.
“Chúng ta cũng đi xem náo nhiệt không?”
Dương Cảnh Tuyên nói không sai, hai người bọn họ đi quả thật cũng chỉ đi xem náo nhiệt, trước không nói Mặc Lộc tu vi cao cỡ nào, đa số vào đó là những đồ vật mà hắn không thể sử dụng͟͟ được, mà Dương Cảnh Tuyên cũng là thiên chi kiêu tử, khí vận cực cao.
Hai người bọn họ cũng chỉ là trùng hợp đi ra du ngoạn, lại vừa vặn gặp được một bí cảnh như vậy, chỉ tò mò muốn đi xem náo nhiệt mà thôi.
“Nếu Tiểu Huyên Huyên muốn đi, vi phu ta tự nhiên cũng muốn ở cùng một chỗ với nàng, vi phu sẽ tìm cho nàng một pháp bảo tốt, nếu như vậy thì nàng có gì khen thưởng cho ta không?”
Mặc Lộc ái muội chớp mắt với Dương Cảnh Tuyên, đổi lấy một cái trừng mắt hờn dỗi của nàng.
“Thứ chàng muốn không phải từ trên người ta sao? Ta có gì mà không thể cho chàng được chứ ”
Mặc Lộc chỉ mỉm cười.
“Nghe được Tiểu Huyên Huyên nói như vậy, tɾong lòng của vi phu rấthài lòng, chúng ta đi thôi ”
Măc lộc nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Dương Cảnh Tuyên, tɾong lòng nhộn nhạo, nói là đi bí cảnh nhưng thật ra hắn chỉ nghĩ là mình đi du ngoạn một nơi khác cùng nàng mà thôi, huống chi đi cùng người mình yêu, đi chỗ nào cũng giống nhaụ
Vì thế hai người định ra hành trình kế tiếp, đó là đi đến bí cảnh the0 như lời của người khác nói, thời gian bí cảnh mở ra còn cách hai ngày, Dương Cảnh Tuyên cùng Mặc Lộc đến một khách điếm ở tạm trước khi đi.
Hai ngày trôi qua rấtnhanh, đã đến lúc bí cảnh mở ra, bởi vì tin tức được truyền miệng rấtnhanh, có không ít người chạy đến bí cảnh này, chỉ quan sát một chút đã có thể nói gọn qua một câu là biển người tấp nập.
Mặc Lộc dùng uy áp khiến cho người khác nhường ra một lối đi, hắn ôm Dương Cảnh Tuyên vào tɾong ngực, ngăn cản những ánh mắt không có ý tốt nhìn về phía nàng. Hắn biết Dương Cảnh Tuyên là tuyệt sắc giai nhân hiếm có ở giới tu ͼhân, không nghĩ tới đến đây sẽ có nhiều người nhìn lén nàng như vậy.
Điều này khó tránh làm cho tɾong lòng của Mặc Lộc bùng lên lửa giận, vì muốn cho những tầm mắt kia biến mất, hắn không suy nghĩ nhiều liền nhanh chóng bước vào Truyền Tống Trận tiến vào bí cảnh, vừa đi vào Mặc Lộc đã phát hiện ra có chỗ không thí¢h hợp.
Bí cảnh này lại là truyền tống ngẫu nhiên
Như vậy hắn không có cách nào cùng Dương Cảnh Tuyên truyền tống đến cùng một chỗ, kế tiếp hai người muốn gặp nhau cũng chỉ có thể dựa vào sự may mắn mà thôi
Đáng chết
Mặc Lộc tiến vào bí cảnh, không nhìn thấy được thân ảnh của Dương Cảnh Tuyên liền phẫn nộ vung tay khiến xung quanh bị san thành bình địa, giờ phút này hắn chỉ có thể dựa vào bí dược trên người của Dương Cảnh Tuyên để truy tìm tung tích, chỉ cần cách nàng một ngàn dặm thì hắn có thể biết được tung tích của nàng, bằng không nhất định hắn sẽ điên mất
Nếu như nữ tử mà hắn yêu xảy ra chuyện gì… Hắn nhất định phải phá hủy nơi này
⬅ Trước Tiếp ➡