Nếu sáu đạo lữ của nàng đều đồng ý với Hoàng Tử Thiên, như vậy lúc ở chung Dương Cảnh Tuyên cũng sẽ thân cận hơn với hắn ta một chút, nhưng cũng không lập tức tiếp nhận hắn ta.
Bây giờ Dương Cảnh Tuyên cũng không còn nhàn hạ thoải mái đi nói chuyện tình cảm, nàng tâm tâm niệm niệm nghĩ đến vị tiền bối ở trên Tiên giới lúc nào có thể nghĩ được biện pháp phong ấn nói cho nàng biết, nhưng cho đến khi Huyết Vực Ma tộc đầu tiên đã xuấthiện vẫn không thấy tin tức của Lý Mặc Lâm.
“Vừa rồi ta mới nhận được một tin tức, nói là có một trấn nhỏ ở gần Mê Võng Chi Hải bị công kích, huyết sắc đầy trời, chỉ sợ là Huyết Vực Ma tộc đã xuấthiện… Phong ấn có chỗ bị phá hỏng, thừa dịp lúc Huyết Vực Ma tộc chưa tạo thành tổn hại gì lớn, chúng ta mau qua bên đó nhìn xem một chút ”
Hoàng Tử Thiên vội vàng kéo Dương Cảnh Tuyên và sáu nam nhân khác chạy đến đó, tɾong mắt tràn đầy sự lo lắng.
Bọn họ vốn cho rằng Tiên giới sẽ nghĩ ra biện pháp phong ấn chúng một lần nữa, nhưng qua hai ngày, bên trên vẫn không có động tĩnh, ngược lại là Huyết Vực Ma tộc lại phá được phong ấn đi ra ngoài
Bây giờ bọn họ vẫn không biết đã có bao nhiêu Huyết Vực Ma tộc chạy thoát ra ngoài
Chờ đám người của Dương Cảnh Tuyên đến trấn nhỏ kia thì đã là một mảnh hỗn độn, bầu trời đầy huyết sắc tuy rằng đã không thấy nhưng tɾong thôn lại không có một bóng người, ngay cả hài cốt cũng không có, toàn bộ đã hóa thành huyết vụ.
Nàng từ lúc nghe thấy tên của chúng cho đến bây giờ vẫn chưa thấy được hình dáng của chúng là như thế nào, nhưng sau khi nghe hình dung của Thích Dụ Huyên, nàng biết hình dáng của chúng không khác con người là bao, nhưng da của chúng có màu đỏ, phảng phất toàn bộ cơ thể đều được làm từ máụ
“Huyết Vực Ma tộc không thấy… Nhưng toàn bộ người tɾong trấn nhỏ này đã chết hết rồi sao? Huyết Vực Ma tộc kia rốt cuộc có tu vi như thế nào lại có thể giết chết toàn bộ người ở tɾong trấn?”
Dương Cảnh Tuyên cau mày, ở tɾong trấn nhỏ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng phát hiện được một chuỗi vết máu dài ở tɾong một góc nhỏ.
“Phươռg hướng này thông tới một có thể cắn nuốt máu càng nhiều hơn, chúng ta mau chạy đến đó nhanh lên ”
Sau khi đi the0 vết máu, Dương Cảnh Tuyên ở bên kia đường cũng ngửi thấy được mùi máu tươi, xem ra Huyết Vực Ma tộc thật sự đã đi sang một trấn nhỏ khác, chẳng lẽ chúng vẫn liên tục cắn nuốt máu, không cần thời gian ngừng nghỉ để hấp thu sao?
Dương Cảnh Tuyên nói ra nghi vấn của bản thân, người có hiểu biết một chút về Huyết Vực Ma tộc cũng chỉ có một mình Thích Dụ Huyên, nên cũng chỉ có hắn mới trả lời được “Huyết Vực Ma tộc dùng máu để nâng cao tu vi, hấp thu càng nhiều tu vi của chúng càng cao, không có điểm cuối, cũng sẽ không cảm thấy mệt mỏi, cho nên Tiên giới cũng không có cách nào đối phó với chúng, chỉ có thể phong ấn lại ở giới tu ͼhân.”
“Chúng nó không thể nào dễ dàng bị giết, cơ hồ là vô địch thiên hạ, chém xuống tứ chi của nó thì thân thể sẽ hóa thành máu loãng, chỉ chốc lát sau lại biến thành hình người, công kích đối với bọn chúng mà nói là không có tác dụng͟͟.”
Thích Dụ Huyên phảng phất nghĩ ra một chuyện gì đó
“Biện pháp duy nhất chính là… Lúc bọn chúng biến thành máu loãng sẽ nhốt chúng vào một chỗ nào đó, tỷ như thi triển trận pháp không gian tạo thành một cái bình hoặc là túi trữ vật, chúng sẽ không chết nhưng cũng bị phong ấn ở tɾong đó không thể thoát ra ngoài dễ dàng được.”