⬅ Trước Tiếp ➡
Đáng tiếc đám người của Dương Cảnh Tuyên vẫn tới chậm một bước, lúc đến Mê Võng Chi Hải, nàng phát hiện rấtnhiều Huyết Vực Ma tộc đã phá tan phong ấn đi ra, không có cách nào nữa, nàng chỉ có thể bảo năm người có thực lực ma͙nh nhất cùng nàng đi vào sâu tɾong Mê Võng Chi Hải để phong ấn Huyết Vực Ma tộc.
Dưới đáy Mê Võng Chi Hải cũng có rấtnhiều Huyết Vực Ma tộc vừa mới phá tan phong ấn đi ra, đoàn người của Dương Cảnh Tuyên thật vất vả mới đi tới phía dưới cùng, bọn họ còn bị thươռg không hề nhẹ.
Dương Cảnh Tuyên bởi vì trích hai lần tâm đầu huyết nên bị thươռg rấtnghiêm trọng, mặc dù có mấy nam nhân ở một bên bảo vệ nhưng nàng vẫn có chút không chống đỡ nổi.
“Nhanh, đứng vào vị trí ”
Khi đi tới nơi phong ấn, nơi đó đã là một mảnh hỗn độn, Dương Cảnh Tuyên chỉ huy năm nam nhân đứng the0 vị trí như trên đồ án mà Tiên giới đưa cho, sau đó bắt đầu kết trận.
Nơi năm người đứng lóe ra ánh sáng mãnh liệt, chiếu sáng đáy biển đen kịt, Dương Cảnh Tuyên nhìn thấy rấtrõ ràng huyết sắc khủng bố ở dưới đáy biển.
Sau khi phong ấn xong, những Huyết Vực Ma tộc kia cuối cùng cũng không ra được, nhưng những Huyết Vực Ma tộc đã phá phong ấn ra ngoài trước đó thì không có cách nào khác, chỉ có thể lại lết xác đi tiêu diệt.
Quan trọng nhất là, năm nam nhân sau khi phong ấn xong Huyết Vực Ma tộc thật sự đều bị hạ một cảnh giới, từ kỳ Độ Kiếp đỉnh phong xuống kỳ Đại Thừa
Dương Cảnh Tuyên có chút đau lòng.
Kỳ Độ Kiếp đỉnh phong đó, thật không dễ dàng mới tu luyện tới kỳ Độ Kiếp đỉnh phong, kết quả bây giờ thì hay rồi, rơi xuống cảnh giới kỳ Đại Thừa giống như nàng
Các nam nhân nhìn ra Dương Cảnh Tuyên đang đau lòng cho bọn họ, tiến lên đứng bên cạnh an ủi nàng, ở tɾong mắt bọn họ tu vi thật ra không phải quan trọng nhất, vả lại khả năng chiến đâύ, ℭường độ, pháp bảo, hơn nữa tâm cảnh vẫn còn đó, chỉ cần linh khí đầy đủ, thật sự rấtdễ dàng có thể tu luyện đến kỳ Độ Kiếp đỉnh phong một lần nữa.
“Được rồi, chúng ta đi lên thôi, không biết có bao nhiêu Huyết Vực Ma tộc được thả ra... May mắn phong ấn bị đóng lại, nếu không cũng không biết có bao nhiêu người phải chết nữa ”
Đoàn người của Dương Cảnh Tuyên từ Mê Võng Chi Hải trở lại khách điếm, Lam Dĩ Hành và Thuật Giáp Thế Kỳ đã ở trước cửa khách điếm chờ bọn họ.
“Phong ấn thành công rồi sao?”
Dương Cảnh Tuyên gật đầụ
“Tốt, Huyết vực Ma tộc sẽ không trở lại nữa, các ngươi ở đây thấy được bao nhiêu Huyết vực Ma tộc, các ngươi cảm thấy Bạch Hổ Tinh có thể đối phó được không?”
Lam Dĩ Hành nhíu mày ‘Nhìn qua tầm khoản mấy vạn Huyết Vực Ma tộc chạy ra, cái này còn cần phải xử lý một đoạn thời gian mới xong, chuyện này phải cần Hoàng Tử Thiên đi làm.”
“Tử Thiên, được chứ?”
Dương Cảnh Tuyên nhìn về phía Hoàng Tử Thiên, đây không phải chuyện của một mình hắn ta, hơn nữa Hoàng gia muốn ra tay cũng sẽ tổn thất thế lực của gia tộc.
“Đương nhiên, nạm nhân không thể nói không được.”
Hoàng Tử Thiên nháy mắt với Dương Cảnh Tuyên một cái.
Dương Cảnh Tuyên có chút bất đắc dĩ, phiền toái này vừa mới kết thúc, Hoàng Tử Thiên cũng đã khôi phụcbản tính “lão ngoan đồng” của hắn ta rồi.
“Đương nhiên, ta ở đây xử lý chuyện này, Cảnh Tuyên có khen thưởng cho ta cái gì không?”
Hoàng Tử Thiên chờ mong hỏi.
Nghe những lời này, Dương Cảnh Tuyên có chút nghi hoặc “Ngươi muốn khen thưởng cái gì, ngươi là gia chủ Hoàng gia còn cần ta khen thưởng cho ngươi sao?”
Hoàng Tử Thiên chớp mắt, đến gần Dương Cảnh Tuyên, sau đó cúi đầu nhẹ nhàng thổi một hơi nóng bên tai nàng, nhỏ giọng nói một câụ
“Nếu như phần thưởng là nàng…Ta sẽ rấtvui vẻ nha.”
Nói xong còn vươn đầu lưỡi mập mờ liếm vành tai của nàng, làm cho nàng có chút run rẩy, kiều mị trừng mắt nhìn hắn ta một cái.
“Vậy ngươi cũng phải làm xong chuyện này trước đi rồi nói, nếu không ta cũng sẽ không đồng ý yêu cầu của ngươi ”
⬅ Trước Tiếp ➡