⬅ Trước Tiếp ➡
“Thần Tôn, bên ngoài có người thông báo, nói là Thần Tôn Chu Khánh Nguyên tới tìm ngài.”
Ngón tay thon dài của Lý Mặc Lâm gõ gõ trên bàn, lâm vào trầm tư.
Hắn ta cũng biết một ngày nào đó Chu Khánh Nguyên sẽ tìm đến, chỉ là không nghĩ tới lại nhanh như vậy, nhất định là vì chuyện của Thích Dụ Huyên, chẳng qua bây giờ Thích Dụ Huyên đã trở thành khách quý của phủ Thành chủ, hắn ta sẽ không cho phép Chu Khánh Nguyên làm gì Thích Dụ Huyên
“Mời Thần Tôn Chu Khánh Nguyên tiến vào.”
Lý Mặc Lâm gửi cho Dương Cảnh Tuyên một cái truyền âm phù, nghĩ đến hình ảnh tối hôm qua mình nhìn thấy, hắn ta đột nhiên có chút xấu hổ, lúc chuẩn bị thu hồi truyền âm phù mới phát hiện không còn kịp nữa.
“Phi lễ chớ nhìn… Phi lễ chớ nhìn.”
Lý Mặc Lâm ở tɾong lòng tự nói với mình ngàn vạn lần không nên bị những hình ảnh như vậy mê hoặc, Dương Cảnh Tuyên đã có có bảy đạo lữ, hơn nữa nàng đối với hắn ta mà nói chỉ là một tiểu bối thiên tư thông tuệ.
Không nên có tâm tư như vậy với nàng.
“Thần Tôn Mặc Lâm, đã lâu không gặp, gần đây có khỏe không?”
Lý Mặc Lâm và hắn ta đều là Thần Tôn, thái độ của Chu Khánh Nguyên không càn rỡ như ngày thường, h0àn toàn khác với lúc đầu hắn ta xuấthiện.
“Đa tạ Thần Tôn Khánh Nguyên quan tâm, tại hạ rấttốt, không biết lần này Thần Tôn Khánh Nguyên đến Vân Thành là vì chuyện gì?”
Lý Mặc Lâm rót cho Chu Khánh Nguyên một ly trà, hai người ngồi tɾong phòng khách hàn huyên, Chu Khánh Nguyên cầm lấy ly trà nhấp nhẹ một ngụm “Thần Tôn Mặc Lâm, chẳng lẽ ngươi không phát hiện Vân Thành gần đây có thêm một người không nên xuấthiện sao?”
Thái độ của Chu Khánh Nguyên khiến Lý Mặc Lâm rấtkhông vui, hắn ta nhíu nhẹ ͼhân mày “Ồ, cái gì mà người không nên xuấthiện? Ta không biết khi nào mà chuyện của Vân Thành chúng ta lại yêu cầu thành chủ Bạch Thành đến quản?”
Chu Khánh Nguyên cười cười, tɾong ánh mắt hiện lên một tia sắc lạnh, quan hệ giữa năm vị Thần Tôn cũng chính là như vậy, nếu không là bởi vì chuyện Thích Dụ Huyên, hắn ta căn bản sẽ không tới Vân Thành.
Lúc trước đắc tội với Thích Dụ Huyên, người tàn nhẫn nhất chính là hắn ta, hiện tại người lo lắng nhất đương nhiên cũng là hắn ta, còn Lý Mặc Lâm ở nơi nào đều được, cũng không có gì phải sợ hãi.
“Ta không có ý mạo phạm Thần Tôn Mặc Lâm, chỉ là người này vô cùng quan trọng, Hắc Long Thích Dụ Huyên lúc trước bị chúng ta phong ấn ở giới tu ͼhân, đồ đệ của ta gặp được hắn ở Vân Thành, một Hắc Long thực lực cao ℭường lại không kiêng nể gì ở Tiên giới như vậy, sẽ mang đến cho chúng ta không ít phiền toái không phải sao?”
Chu Khánh Nguyên hạ thấp tư thái xuống, lần này hắn ta tới cũng không phải để đắc tội Lý Mặc Lâm, mà là mượn sức hắn ta cùng nhau đối phó với Thích Dụ Huyên, hắn ta chính là người tư tưởng hẹp hòi như vậy, luôn nghĩ người khác sẽ trả thù hắn ta, thời thời khắc khắc lo lắng đề phòng.
Những người trước kia bị hắn ta đắc tội không mất tích thì cũng bị giết chết, cũng ví dụ như Thích Dụ Huyên, hắn ta không phải đã phong ấn Thích Dụ Huyên ở giới tu ͼhân sao, nhưng ai biết Thích Dụ Huyên còn có thể lần nữa phi thăng lên Tiên giới
Ai đã mở phong ấn cho hắn vậy chứ
“Nếu như ý của ngươi là muốn lần nữa phong ấn Thích Dụ Huyên, vậy thì không cần nói nữa, hắn đã trở thành khách quý của Vân Thành.”
Lời nói của Lý Mặc Lâm làm Chu Khánh Nguyên kinh ngạc muốn rớt hàm, ánh mắt của hắn ta giật giật, đột nhiên đứng lên.
“Cái gì? ”
Giọng nói của Chu Khánh Nguyên có chút bén nhọn.
“Hắn làm sao có thể trở thành khách của Vân Thành ngươi được, cái tính kia của hắn làm sao có thể ”
⬅ Trước Tiếp ➡