“Nếu đây là đệ đệ của ngươi, ta cũng sẽ quan tâm chiếu cố, bây giờ ta có chuyện muốn giao cho các ngươi đi làm, coi như là ra ngoài rèn luyện, suy cho cùng thì Tiên giới và Tu Chân vẫn có chút khác biệt.”
Tuy rằng tɾong lòng của Lý Mặc Lâm không thoải mái nhưng vẫn đưa ra quyết định này, hắn ta cho rằng sau khi Dương Cảnh Tuyên đi thì mình sẽ khôi phụclại trạng thái bình thường.
Nếu như nàng tiếp tục ở lại nơi này, hắn ta sợ mình có một ngày sẽ nhịn không được...
“Được, có nhiệm vụ gì cứ việc giao cho ta.”
Dương Cảnh Tuyên đã ở phủ Thành chủ thì phải cung phụng Thành cũng cảm thấy ngại, chỉ lĩnh tiền nhưng không làm gì thì không được
“Phía Tây gần biên giới Vân Thành có một bờ cát Tây Quang, nơi đó có thi thể của cua càng đen có thể dùng để luyện khí, gần phủ Thành chủ vừa vặn có chút khiếm khuyết, ngươi đến nơi đó mang về cho ta 3000 bộ thi thể của cua càng đen đi.”
Dương Cảnh Tuyên gật đầu đáp ứng.
“Ta sẽ nhanh chóng mang về.”
Sau khi giao nhiệm vụ cho Dương Cảnh Tuyên, Lý Mặc Lâm trơ mắt nhìn nàng rời đi, từng bước cách mình càng ngày càng xa, nhất thời tɾong lòng hắn ta có chút căng thẳng, cũng có chút cảm giác luyến tiếc.
Dạo này hắn ta bị làm sao vậy?
Sau khi Dương Cảnh Tuyên trở lại phòng thì gọi bảy đạo lữ của mình tới, nói với bọn họ chuyện nàng muốn đi ra ngoài rèn luyện.
“Thần Tôn Lý Mặc Lâm muốn ta mang 3000 thi thể cua càng đen trở về. Dụ Huyên, ngươi biết cua càng đen là thứ gì không?”
Thích Dụ Huyên tìm tòi tɾong trí nhớ của mình tɾong chốc lát, thật lâu mới tìm được tư liệu của cua càng đen.
“Cua càng đen là một loại yêu thú sinh hoạt ở gần bờ biển, ưa thí¢h ở trên bãi cát phơi nắng, rấtdễ bắt giữ nhưng lực công kích có chút cao, đương nhiên là đối với Địa Tiên và Thiên Tiên, còn Huyền Tiên thì rấtdễ đối phó với những yêu thú này, chúng ta muốn đi săn 3000 cổ thi thể cũng không phải là vấn đề gì lớn.”
Biết rõ tư liệu của cua càng đen, Dương Cảnh Tuyên mang the0 nhóm đạo lữ của mình chuẩn bị xuấtphát, nàng nhìn qua Dương Cảnh Diệu, không biết có nên mang hắn ta đi cùng hay để lại ở phủ Thành chủ cho Lý Mặc Lâm chăm sóc, nhưng suy nghĩ lại nàng vẫn quyết định mang hắn ta đi cùng thì tốt hơn.
Bây giờ Dương Cảnh Diệu cực kỳ ỷ lại vào nàng, nếu như để hắn ta một mình ở lại phủ Thành chủ ¢hắc chắn là không được, hắn ta không có ký ức truyền thừa, tu vi tạm thời cũng không thể tăng, đi ra bên ngoài trải nghiệm cũng khá tốt.
“Ngươi muốn cùng ta ra ngoài là phải nghe the0 lời ta nói, không nên chạy loạn, bên ngoài sẽ có người bắt những thiếu niên có vẻ ngoài tinh xảo như ngươi đó ”
Dương Cảnh Diệu ngoan ngoãn gật đầu, thuận tiện tiến vào tɾong ngực của Dương Cảnh Tuyên cọ cọ.
Mấy ngày nay các nam nhân đều đã quen với sự ỷ lại này của Dương Cảnh Diệu đối với nàng, tuy rằng có chút ghen nhưng vẫn không biểu hiện ra bên ngoài.
Hắn ta vẫn còn là một tiểu tử thối, không cần phải quá lo lắng
Đoàn người vụn vặt hơn mười người đi trên đường cực kỳ phong cách, sau khi đi ra ngoài thì Dương Cảnh Tuyên lấy pháp khí phi hành ra, sau đó nhanh chóng bay về phía biên giới của Vân Thành.
Tốc độ của pháp khí phi hành cực kỳ nhanh, không đến nửa ngày đoàn người của Dương Cảnh Tuyên đã tới bờ cát Tây Quang, nơi này ánh nắng tươi sáng, ngay cả nhiệt độ cùng không khí cũng rấtôn hòa.
Ánh mặt trời, bãi cát, sóng biển, thật là một khung cảnh nghỉ dưỡng xinh đẹp
Người đứng ở nơi này phảng phất như hòa hơi thở vào cùng không khí, nếu ở trên bờ cát cùng nhau phơi nắng sẽ càng thêm hài hòa.