“Hắn nói cái gì? Hắn cư nhiên lại muốn ngươi đến phụng dưỡng hắn? Đáng chết ”
Lý Mặc Lâm tức giận, đập tay xuống bàn một cái khiến bàn nhỏ biến thành tro tàn, dáng vẻ cực kỳ giận dữ kia làm cho Dương Cảnh Tuyên có chút sửng sốt.
Nàng giống như biết được một chuyện gì đó.
Khó trách vừa rồi thái độ của Lý Mặc Lâm lại kỳ quái như vậy Khó trách lúc hắn ta nghe nàng nói mình bị khi dễ lại tức giận, hóa ra là do hắn ta đã thí¢h nàng
Chuyện hắn ta thí¢h nàng bắt đầu từ khi nào?
“Thần Tôn Mặc Lâm…”
Dương Cảnh Tuyên có chút dại ra nhìn hắn ta, miệng hơi mở lớn, lộ ra dáng vẻ vô cùng kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi làm cho Lý Mặc Lâm có chút xấu hổ, hắn ta không được tự nhiên cắn khóe môi.
“Chuyện của ta quả thật giống như ngươi đang nghĩ ”
Nữ nhân đáng chết này
Buổi tối nàng cùng đạo lữ của mình điên loạn cũng không bận tâm tới hắn ta, câu dẫn hắn ta hàng đêm mơ thấy mộng xuân, tɾong mơ tất cả đều là hình bóng của nàng, thật là ép hắn ta đến điên rồi
“Ta… Ta… Ta có làm gì đâu? Chuyện này… Chúng ta khoan nói đến chuyện này đã, hãy bàn về chuyện của Chu Khánh Nguyên trước đi ”
Dương Cảnh Tuyên lo lắng nhìn về phía các đạo lữ của mình, vừa nhìn đã biết bọn họ lại ghen tị nữa rồi, lần trước cũng bởi vì ghen tị mà lăn lộn nàng ba ngày không xuống được giường
Nàng cũng không dám đi trêu chọc nam nhân khác, bây giờ đạo lữ của nàng đã đủ nhiều rồi
“Ta đồng ý Chu Khánh Nguyên lại dám nói chuyện với ngươi như vậy, hơn nữa một khi hắn ta coi trọng nữ nhân nào, nhất định phải nghĩ cách chiếm bằng được, nữ tiên bị hắn ta giết chết cũng không ít, chúng ta đi đến Mộng Thành tìm Địch Tĩnh Hân đi, hắn ta từng thiếu ta một ân tình, ta có thể bảo hắn ta liên hợp lại với chúng ta cùng nhau giết chết Chu Khánh Nguyên lấy Bảo Vạn Vô Nhất Thất.”
Dương Cảnh Tuyên thấy Lý Mặc Lâm không chút suy nghĩ đã đáp ứng, lại còn dùng nhân tình của mình đi mời Địch Tĩnh Hân, tɾong lòng nàng đột nhiên mềm nhũn, có chút cảm động nho nhỏ.
Thần Tôn Lý Mặc Lâm là một nam tử cực kỳ tốt, tướng mạo tuấn tú, thực lực ℭường đại, nàng có chút hoa tâm nên đương nhiên sẽ không ngăn cản được mị lực của hắn ta, nhưng bên người nàng lại có bảy đạo lữ đang nhìn, nàng nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của bọn họ, giống như nếu nàng đồng ý sẽ lập tức kéo nàng đại chiến ba trăm hiệp.
Nàng suy nghĩ một chút… Tốt nhất là tạm thời không nên làm chuyện xấu sẽ tốt hơn
“Vậy bây giờ chúng ta đi luôn không?”
Dương Cảnh Tuyên vội vàng nói sang chuyện khác, dáng vẻ chột dạ kia làm sao mà những nam nhân của nàng không biết chứ Bọn họ còn không hiểu nàng là người như thế nào sao
Đây không phải là nàng coi trọng Lý Mặc Lâm nên thấy có lỗi với bọn họ sao? Còn nói lãng sang chuyện khác, thật là tính cách của nàng càng ngày càng xấu đi rồi
“Hừ… Được rồi, Lý Mặc Lâm, ngươi có đi không?”
Đối mặt với nam nhân muốn câu dẫn nữ nhân của mình, bọn họ đương nhiên sẽ không cho hắn ta sắc mặt tốt, bây giờ Dương Cảnh Tuyên chưa thừa nhận thân phận của hắn ta thì không tính là một tɾong những huynh đệ của bọn họ
Bây giờ không tỏ ra hung hăng với hắn ta một chút, về sau nếu muốn cũng sẽ khiến Dương Cảnh Tuyên đau lòng
“Đi thôi.”
Lý Mặc Lâm cũng biết mình đuối lý, cũng không để ý đến thái độ của mấy nam nhân này. Một đám người lại bắt đầu xuấtphát.
“Mộng Thành… Ta vẫn chưa đi qua nơi này, nó có khác gì với Vân Thành không?”
Trên thực tế thì Dương Cảnh Tuyên chỉ mới đi qua Vân Thành, mặc khác bốn vị Thần Tôn cũng chỉ quản lý địa phươռg của mình chứ không hay đến nơi của người khác, nàng cũng nghĩ tới muốn đi du lịch một vòng trên Tiên giới, chờ khi chuyện này kết thúc, nàng sẽ cùng nhóm đạo lữ bắt đầu kế hoạch của mình.
“Mộng Thành… Rất đẹp, khắp nơi đều là hoa, cho nên ở Tiên giới còn có một cái tên khác gọi là Hoa Chi Thành.”