Màn đêm buông xuống, đại đa số Tiên nhân đều trở về tu luyện, người bình thường thì lâm vào giấc ngủ say, đây chính là thời cơ tốt cho đoàn người của Dương Cảnh Tuyên hành động, bọn họ đi đến phủ Thành chủ, ẩn núp ở các góc bên tɾong.
Thừa dịp thủ vệ chưa chuẩn bị, bọn họ nhanh chóng tiến vào trung tâm của phủ Thành chủ.
“Sao hôm nay Thành chủ lại không đến nơi thị thiếp ở để thị tẩm mà lại đến thư phòng qua đêm thế?”
“Ai biết được, chuyện của Thành chủ mà ngươi cũng dám quản sao?”
Dương Cảnh Tuyên đột nhiên nghe được thủ vệ phía dưới nói mấy câu, ánh mắt nàng nhất thời sáng lên, vốn còn muốn tìm người hỏi vị trí bây giờ của Chu Khánh Nguyên, không nghĩ tới lại dễ dàng biết được như vậy.
“Chúng ta trực tiếp bao vây thư phòng, tốc chiến tốc thắng ”
Dương Cảnh Tuyên nháy mắt với mấy nam nhân bên cạnh, bọn họ nhanh chóng gật đầu, đoàn người lại ẩn nấp đi đến hướng của thư phòng.
Giờ phút này đèn tɾong thư phòng vẫn còn sáng, cũng không biết Chu Khánh Nguyên đang làm gì ở bên tɾong, một hàng mười người bọn họ vây kín thư phòng, cẩn thận đẩy nhẹ cửa.
“Ai? ”
Chu Khánh Nguyên giật mình bừng tỉnh, hắn ta đột nhiên rống lớn một tiếng, lại phát hiện một trận gió đánh úp tới, là ai đang công kích hắn
Lực công kích không khác gì Tiên Tôn
“Lý Mặc Lâm? Ta biết là ngươi Tại sao ngươi lại muốn tập kích ta? ”
Đôi mắt của Chu Khánh Nguyên nhíu lại, tɾong đáy mắt hiện lên một tia sáng hung ác, hắn ta nhìn những khuôn mặt ở tɾong góc phòng, tu vi của đoàn người Dương Cảnh Tuyên vẫn thấp hơn một chút, lập tức bị phát hiện, Lý Mặc Lâm cùng Địch Tĩnh Hân đành phải đứng ra bảo vệ bọn họ.
“Lý Mặc Lâm Địch Tĩnh Hân Hai người các ngươi làm sao dám, lúc trước các ngươi cũng tham dự vào chuyện phong ấn Thích Dụ Huyên, các ngươi chẳng lẽ đã quên rồi sao?”
Nhìn Thích Dụ Huyên đứng ở phía trước Dương Cảnh Tuyên, Chu Khánh Nguyên hận không thể xông lên giết hắn, nhưng thực lực hai bên chênh lệch quá xa, đối mặt với ba người tu vi Tiên Tôn, hắn ta không thể không yếu thế trước.
“Đừng nói nhảm, trực tiếp lên ”
Thích Dụ Huyên biết Chu Khánh Nguyên rấtkhó chơi, hắn không muốn nói nhảm, trực tiếp công kích. Nhìn thấy tình huống này, Lý Mặc Lâm cùng Địch Tĩnh Hân cũng bắt đầu công kích, ba Tiên Tôn liên tục vây công Chu Khánh Nguyên, đám người còn ở bên cạnh lâu lâu lại tung ra một chiêu công kích, chỉ tɾong chốc lát, trên người của Chu Khánh Nguyên cũng đã vết thươռg chồng chất, nhìn qua vô cùng thê thảm.
“Các ngươi... Các ngươi ”
Chu Khánh Nguyên thở hổn hển, sắc mặt tái nhợt nhìn đám người của Dương Cảnh Tuyên, biết mình không địch lại, hắn ta chuẩn bị chạy trốn, đột nhiên lấy ra một pháp bảo hình tròn, hung hăng ném xuống đất.
Khói trắng nồng đậm bay lên không trung, hình thành một mê trận, ngoại trừ ba Tiên Tôn ra, mấy người còn lại bị hãm sâu tɾong mê trận không thể thoát ra.
“Đáng chết Hắn ta thế mà còn có thứ này Chúng ta nhanh chóng đuổi the0, nhanh lên ”
Chu Khánh Nguyên đã bị trọng thươռg, bọn họ từ phủ Thành chủ đuổi the0, Thích Dụ Huyên dứt khoát hóa thành hình dáng Hắc Long để cho đám người của Dương Cảnh Tuyên ngồi ở trên thân thể của mình, nhanh chóng đuổi the0.
Chu Khánh Nguyên bay nhanh trên bầu trời, bị đuổi đến ngay cả thời gian thở dốc cũng không có, cùng đường mạt lộ, thật sự không có cách nào, hắn ta đảo mắt, đột nhiên chuyển hướng bay về phía Tây.
“Hắn ta muốn chạy trốn đến nơi nào?”
Tốc độ phi hành của Tiên Tôn rấtnhanh, vội vàng đuổi the0 nửa ngày, Lý Mặc Lâm cùng Địch Tĩnh Hân cuối cùng cũng biết Chu Khánh Nguyên muốn chạy trốn tới nơi nào.
Vùng đất hoang