⬅ Trước Tiếp ➡
“Ta không phải là đệ đệ ruột thì sợ cái gì, hơn nữa là Cảnh Tuyên nhặt được ta, đây là may mắn của ta, ông trời nhất định cũng muốn ta trở thành đạo lữ của tỷ ”
Dương Cảnh Diệu đắc ý ngẩng đầu lên, quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả, dù sao bây giờ hắn đã là nam nhân của Dương Cảnh Tuyên, thế cho nên dùng thủ đoạn gì còn không phải xem ai lợi hại hơn sao? Những nam nhân này cũng chỉ là ghen mà thôi, chứ cũng không còn biện pháp nào khác.
“Còn không phải do ngươi dùng thủ đoạn à Cảnh Tuyên căn bản là không thí¢h ngươi Ngươi cưỡng cầu như vậy là có ý gì? ”
Hoàng Tử Thiên liếc mắt một cái, thật sự là không biết xấu hổ, tuy rằng hắn cũng là lì lợm la liếm mới được ở lại bên người của Dương Cảnh Tuyên, nhưng hắn vẫn như cũ không muốn những nam nhân khác làm như vậy.
Ai, sao đạo lữ của hắn lại được hoan nghênh như vậy chứ?
Tựa như mật ong thứ gì cũng có thể hấp dẫn, ai cũng có thể kéo vào tɾong ngực mình, nàng không sợ chịu không nổi sao?
“Tóm lại ta đã được ở lại bên người của Cảnh Tuyên rồi Các ngươi nói dễ nghe thật, ta cũng không tin các ngươi vì ở lại bên người Cảnh Tuyên mà không dùng chút thủ đoạn gì ”
Nhìn bộ dáng cãi nhau ầm ĩ của hai người làm cho Lam Dĩ Hành cùng Thuật Giáp Thế Kỳ đều có chút bất đắc dĩ, bọn họ là hai người có tu vi yếu nhất, tính tình cũng tương đối ôn hòa, ngày thường cũng không có quyền lên tiếng nhất.
Tuy rằng bọn họ cũng ghen ghét với chuyện Dương Cảnh Diệu trở thành nam nhân của Dương Cảnh Tuyên, nhưng chuyện cũng đã như vậy rồi, có nói gì cũng vô dụng͟͟
Ngược lại còn làm Dương Cảnh Tuyên khó xử, đến lúc đó lại có người thừa dịp đó mà chen vào thì làm sao bây giờ
Một đám nam nhân tranh cãi đến lúc Dương Cảnh Tuyên tới mới kết thúc, khi Dương Cảnh Tuyên cùng Lý Mặc Lâm đẩy cửa đi vào là một mảnh an tĩnh, hình ảnh kỳ quái như vậy còn làm cho Dương Cảnh Tuyên có chút giật mình.
Hở... Vậy mà không có ai cãi nhau?
“Sư muội, sao muội lại đến đây?”
Lam Dĩ Hành đi qua nắm chặt lấy tay của Dương Cảnh Tuyên, dáng vẻ ôn nhu của hắn làm cho nàng đang khẩn trương cũng dần thả lỏng.
“Vừa rồi ta cùng Mặc Lâm có thươռg lượng với nhau một chuyện nên bây giờ ta đến đây để hỏi ý kiến của mọi người một chút.”
“Có chuyện gì vậy?”
Lam Dĩ Hành có chút tò mò nhìn Lý Mặc Lâm, tɾong mắt hắn, Lý Mặc Lâm trước đây chỉ muốn dây dưa tìm một thân phận ở bên cạnh nàng mà thôi, còn những nam nhân khác nhìn thấy Dương Cảnh Tuyên tựa như ong mật thấy hoa, ai cũng muốn hút một ngụm, thân là nam nhân đầu tiên của Dương Cảnh Tuyên, hắn thậm chí đã quen với chuyện này rồi nên rấtbình tĩnh.
“Là bàn về chuyện cử hành nghi thức đạo lữ.”
The0 Lý Mặc Lâm nghĩ là nên định ra một danh phận cho các nam nhân, đã nhiều người như vậy, về sau lại thêm người tiến vào sẽ gặp khó khăn, nếu chiêu cáo toàn bộ Tiên giới rồi, về sau ai còn dám trêu chọc Dương Cảnh Tuyên nữa, trừ phi muốn bị chín nam nhân truy sát
Hắn cũng sẽ không hạ thủ lưu tình, bây giờ có thể chịu đựng các đạo lữ của Dương Cảnh Tuyên là bởi vì hắn là người đến sau, không có tư cách nói nhiều như vậy.
Phươռg pháp này... Thật ra cũng không tệ lắm
Một đám nam nhân tɾong lòng đều có tâm tư riêng, nhưng chủ ý này tɾong mắt bọn họ đều cảm thấy không tệ, chiêu cáo với toàn Tiên giới về chuyện Dương Cảnh Tuyên đã có nhiều đạo lữ, về sau hẳn là sẽ không có ong bướm bay về phía nàng
“Vậy chúng ta muốn mời bao nhiêu Tiên nhân? Nghi thức cử hành lúc nào mới tốt?”
Thạc Kiêu Vũ gật đầu đồng ý trước, chẳng qua bọn họ mới đến Tiên giới không bao lâu, xem ra chỉ có thể cử hành nghi thức ở Vân Thành, sau này hẳn là cũng sẽ định cư ở Vân Thành... Không được, hắn đến để nâng cao tốc độ tu luyện, Lý Mặc Lâm cùng Thích Dụ Huyên tu vi đều cao hơn hắn, điều này làm cho Thạc Kiêu Vũ rấtkhông thoải mái.
Tất cả mọi người là huynh đệ, nhưng tất cả mọi người cũng đều là tình địch, quan hệ này, thật đúng là phức tạp
“Càng sớm càng tốt ”
⬅ Trước Tiếp ➡