Hai canh giờ…
Thuộc hạ thấy sắc mặt khó coi của Viên Mộng Lê, chỉ có thể gật đầu, dưới lòng bàn ͼhân như bôi dầu, hắn ta vẫn là nhanh chóng đi điều tra, bằng không chọc giận Thành chủ, cho dù hắn là thuộc hạ mà Thành chủ tín nhiệm nhất cũng không có kết cục tốt.
Bởi vì Dương Cảnh Tuyên mới đến Tiên giới không bao lâu, chuyện có thể điều tra không nhiều lắm, điều này ít nhiều làm cho thuộc hạ của nàng ta có chút không xuống tay được.
Chẳng qua hắn ta cũng biết, Viên Mộng Lê nhất định sẽ hận chết nữ tiên tên Dương Cảnh Tuyên kia, dù sao thì Viên Mộng Lê đã ái mộ Lý Mặc Lâm rấtlâu, đây là chuyện mà đa số tiên nhân ở Tiên giới đều biết.
“Ai...Tại sao phải quang minh chính đại cử hành nghi thức đạo lữ như vậy chứ Lại còn cùng nhiều nam nhân như vậy…”
Thật ra tên thuộc hạ kia cũng có chút nghĩ không thông, chẳng qua thứ tình cảm này, không ai nói trước được điều gì, còn không phải có một nữ tiên thí¢h nam tiên kia, cho dù tɾong phủ nam tiên kia đã có nhiều thị thiếp như vậy cũng muốn ở cùng hắn.
Đây là một đạo lý hết sức bình thường
Trong vòng hai canh giờ, thuộc hạ giao cho Viên Mộng Lê tất cả những gì mà hắn ta điều tra được, Viên Mộng Lê nhìn xong hừ lạnh một tiếng.
Từ Tẩy Tiên Trì đi ra ngoài đã đến Vân Thành, xem ra Dương Cảnh Tuyên kia đã sớm quen biết Lý Mặc Lâm, bằng không bọn họ không có khả năng quen biết nhanh như vậy.
Lúc từ Hạ giới đi lên đây thì đã có bảy đạo lữ, Lý Mặc Lâm rốt cuộc là nơi nào coi trọng nàng?
Từ trên huyễn thạch, Viên Mộng Lê thấy được bức họa của Dương Cảnh Tuyên, chuyện Dương Cảnh Tuyên lớn lên xinh đẹp hơn nàng ta khiến Viên Mộng Lê rấtkhông muốn thừa nhận, nàng ta bóp nát ảo thạch tɾong tay, hừ lạnh một tiếng, tɾong mắt hiện lên một tia ác độc.
“Dương Cảnh Tuyên... Ta tuyệt đối sẽ không để ngươi trở thành đạo lữ của Lý Mặc Lâm, ngươi đã có nhiều nam nhân như vậy mà còn dám cướp người với ta, ta sẽ cho ngươi biết, đoạt người với Viên Mộng Lê này sẽ có hậu quả gì ”
Dương Cảnh Tuyên ở Vân Thành xa xôi không hiểu sao rùng mình một cái, nàng suy tư sờ sờ cằm, sao nàng lại có dự cảm xấu, chẳng lẽ thật sự có hội chứng sợ hãi trước hôn nhân sao?
Chẳng qua cho dù có chứng sợ hãi trước hôn nhân thì cũng đã muộn, dù sao thì thiệp mời đều đã phát, bây giờ nàng muốn đổi ý.... Không phải muốn tìm ngược sao?
Ai... Tâm trạng của tân nương sắp gả đi thật sự rấtkhó đoán a
Không nhìn thấy nguy hiểm đang dần dần tiếp cận nàng, Dương Cảnh Tuyên còn cho rằng đó là chứng sợ hãi khi hôn nhân, không nghiêm trọng đến mức muốn đào hôn, nhưng mỗi ngày thường hay rùng mình, thật sự làm cho Dương Cảnh Tuyên rối rắm không thôi.
“Chủ nhân, hai ngày nay nàng làm sao vậy, giống như tâm trạng có chút không tốt, chẳng lẽ tại Tiên giới cử hành một cái nghi thức đạo lữ cũng làm cho nàng bất an như vậy sao?”
Cơ Tuấn Tịch bĩu môi, khuôn mặt tuấn mỹ kia đều nhăn lại, rõ ràng đây là một chuyện tốt, vì sao chủ nhân nhìn qua có vẻ không vui lắm.
Các đạo lữ của Dương Cảnh Tuyên đương nhiên đã nhận ra nàng không thí¢h hợp, nhưng cũng chỉ cho rằng nàng không muốn cử hành nghi thức đạo lữ mà thôi, dù sao ở tɾong nghi thức, nàng phải thề với thiên đạo không bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt.
“Không không không, làm sao có thể không vui chứ, ta đương nhiên muốn ở cùng các ngươi, dưới thiên đạo chúc phúc trở thành đạo lữ.”
Dương Cảnh Tuyên vội vàng lắc đầu, sợ nam nhân hiểu lầm mình “Chính là... Mấy ngày nay không biết làm sao, tɾong lòng luôn có chút bất an, giống như có chuyện gì đó sắp xảy ra vậy.”