⬅ Trước Tiếp ➡
“Bọn họ đâu Người đâu Đáng chết Tiện nhân Sao lại không thấy Ta muốn các ngươi chết a a a a ”
Cô tên Dương Cảnh Tuyên, là một nhân viên marketing, từ khi công ty sáng lập không bao lâu đã gia nhập vào tɾong đó, ba năm trôi qua, công ty càng ngày càng lớn, cô cũng coi như là một tɾong những thành viên nòng cốt của công ty, có được một chút cổ phần, quá trình thăng chức tăng lương thuận lợi, không lo chuyện cơm áo gạo tiền.
Khuôn mặt giảo hoạt, dáng người gợi cảm, có xe có nhà, người the0 đuổi nhiều không đếm xuể, the0 đạo lý mà nói, cuộc sống như vậy của cô còn có chuyện gì không hài lòng đây?
Chỉ là Dương Cảnh Tuyên loáng thoáng cảm thấy có gì đó không đúng, cô không nên như vậy, chỉ là... Không nên như vậy thì cô nên như thế nào?
Cô không biết, nhưng mỗi khi rảnh rỗi, tɾong lòng cô đều cảm giác được từng đợt trống rỗng, giống như mất đi thứ gì đó rấtquan trọng, cô không hợp với thế giới này, nhưng lại rơi vào tɾong đó.
Cảm giác này thật kỳ lạ?
Dương Cảnh Tuyên thở dài, đè xuống cảm xúc khó hiểu tɾong lòng, hôm nay là ngày nghỉ, vốn cô không muốn ra ngoài, nhưng bây giờ... Dương Cảnh Tuyên nhìn thời gian, nhất định phải ra ngoài.
Còn vì sao phải đi ư?
Bởi vì cha mẹ cô thế nhưng lại giới thiệu cho cô một đối tượng xem mắt
Có trời mới biết bây giờ cô mới 25 tuổi, có cần phải gấp như vậy không?
Nhưng mệnh cha mẹ không thể làm trái, nếu không thế nào cũng bị bọn họ lải nhải mãi, vì thế Dương Cảnh Tuyên cũng chỉ có thể ôm tâm trạng bực bội đi đến nơi xem mắt, chỉ hy vọng người đàn ông xem mắt kia không quá kỳ quái là được rồi
Nơi hẹn xem mắt là ở quán cà phê của khách sạn năm sao, h0àn cảnh xem như vô cùng không tồi, sau khi đến nơi thì thời gian vừa đúng lúc, lúc này Dương Cảnh Tuyên đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông, diện mạo của anh ta khiến cô cảm thấy vô cùng quen mắt.
Nhưng cô không biết anh ta nha
Vì sao lại quen thuộc như vậy? Vì sao chứ?
Dương Cảnh Tuyên cắn môi, khi nhìn thấy người đàn ông kia, nội tâm của cô kích động không ai có thể thấy được, ngay cả chuyện xem mắt cũng ném ra sau đầu, cô chỉ muốn biết rõ người đàn ông này là ai, tại sao lại cho cô cảm giác quen thuộc như vậy, là cái gì khiến cô kích động như thế
Lúc Dương Cảnh Tuyên đang nhìn người đàn ông đó, thì đột nhiên có người gọi cô.
“Xin hỏi cô là Dương Cảnh Tuyên, Dương tiểu thư phải không?”
Dương Cảnh Tuyên đành phải dời ánh mắt đi, nhìn về phía người gọi mình, đó là một người đàn ông khoảng chừng 30 tuổi, diện mạo thuộc loại trung hậu thành thật, mặc âu phụccao cấp mang the0 Rolex, trên người rấtcó phong phạm của một người đàn ông thành công, chỉnh thể thoạt nhìn cũng không tệ lắm.
Nhưng thân là một nhan cẩu, Dương Cảnh Tuyên cảm thấy người đàn ông này vẫn quá mức bình thường, đúng, chính là rấtbình thường
Còn không đẹp trai bằng một phần vạn của người đàn ông kia, ánh mắt cô lại nhìn về phía người cho cô cảm giác quen thuộc kia, rốt cuộc là ai, tại sao cô lại để ý một người đàn ông như vậy, cho dù là một người đàn ông đẹp trai đi chăng nữa cũng không thể khiến cô có cảm giác đó
“Đúng vậy, anh chính là Trần tiên sinh phải không?”
Dương Cảnh Tuyên mỉm cười với Trần tiên sinh kia, sau khi gặp qua không có cảm giác động tâm, cô quyết định tốc chiến tốc thắng.
“Đúng đúng đúng, tôi chính là Trần tiên sinh, Dương tiểu thư, cô thật xinh đẹp ”
Trần Khải chưa từng thấy qua mỹ nữ như vậy, so với minh tinh trên ti vi còn đẹp hơn, nghe nói còn là tổng giám đốc công ty mới vươn ra thị trường, tuổi trẻ xinh đẹp, điều kiện bản thân cũng không kém, loại đàn ông thành công như hắn hẳn nên có được nữ nhân tốt như vậy
Trần Khải ngược lại vô cùng tự tin, h0àn toàn không nghĩ tới Dương Cảnh Tuyên lại không có chút cảm giác nào với hắn ta.
⬅ Trước Tiếp ➡