⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng làm sao có thể dễ dàng bị dọa như vậy, còn không phải bởi vì Địch Tĩnh Hân sao Dương Cảnh Tuyên lén nhìn hắn một cái, phát hiện Địch Tĩnh Hân cũng đang nhìn nàng, điều này làm cho Dương Cảnh Tuyên đột nhiên run rẩy, lập tức quay đầu nhìn đi nơi khác.
Tại sao nàng lại có cảm giác như mình đang chột dạ là sao chứ?
Sao lại làm cho nàng cảm thấy mình giống như là tra nữ bội tình bạc nghĩa… Những chuyện xảy ra tɾong ảo cảnh kia rõ ràng là không liên quan đến nàng đúng không?
Địch Tĩnh Hân thấy Dương Cảnh Tuyên quay đầu đi, tɾong lòng nhất thời hiện lên một tia khói mù, ánh mắt cũng vô cùng khó chịu, sao nàng lại giống như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy?
Hay là nàng thật sự định làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra? Quá đáng Thật quá đáng
“Sao vậy?”
Lý Mặc Lâm có chút không hiểu gì, khoảng thời gian Viên Mộng Lê trói Dương Cảnh Tuyên đi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao ánh mắt của Địch Tĩnh Hân lại nhìn Dương Cảnh Tuyên như vậy, bên tɾong còn mang chút cảm xúc phẫn nộ là sao?
Giữa bọn họ rốt cuộc đã sao có thể phát sinh ra được chuyện gì chứ?
“Sau khi các ngươi trở về liền trực tiếp cử hành đại điển đạo lữ sao?”
Địch Tĩnh Hân không trả lời câu hỏi của hắn, ngược lại lại hỏi như vậy, ánh mắt của Lý Mặc Lâm có chút ám trầm, bởi vì cảm xúc trầm thấp dẫn đến khí thế trên người đều bộc phát ra bên ngoài.
“Đương nhiên, mặc dù xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn, nhưng các tân khách đều đang chờ, cũng không thể đẩy lùi thời gian thêm nữa.”
Sao đột nhiên lại hỏi đến vấn đề này?
Trong lòng của Lý Mặc Lâm luôn có một loại dự cảm xấu, hắn như thế nào lại cảm thấy ngữ khí lúc Địch Tĩnh Hân nói chuyện còn mang the0 chút ghen tị, không phải Địch Tĩnh Hân rấtghét Cảnh Tuyên sao?
“Các ngươi khi cử hành đại điển đạo lữ sẽ cùng nhau thề độc với thiên đạo sao?”
Đại điển đạo lữ có một bước rấtquan trọng, đó là đạo lữ phải cực kỳ ân ái mới có thể lựa chọn đến bước đó, chính là thề với thiên đạo, lời thề phần lớn vì ân ái cả đời, không rời không bỏ.
Mà nội dung Dương Cảnh Tuyên sẽ nói, Địch Tĩnh Hân ngẫm lại cũng biết, sau này khẳng định là không thể ở bên ngoài hái hoa cắt cỏ, bằng không các đạo lữ của nàng cũng sẽ không vội vã muốn cử hành đại điển đạo lữ.
“Đây là đương nhiên, giữa bạn đời vẫn phải có chút ràng buộc mới tốt.”
Miễn cho Cảnh Tuyên lại trêu chọc nam nhân khác, nhưng mà không đúng nha, Địch Tĩnh Hân sao lại tò mò với việc cử hành đại điển đạo lữ của bọn họ như vậy?
“Ngươi luôn hỏi cái này làm gì? Bình thường ngươi không thèm quan tâm đến chuyện này nha.”
Địch Tĩnh Hân ở tɾong lòng hừ lạnh một tiếng, hắn sao có thể không quan tâm, đợi đến sau đại điển đạo lữ, Dương Cảnh Tuyên thật sự không còn quan hệ với hắn nữa, muốn hắn trơ mắt nhìn chuyện như vậy xảy ra sao?
Nàng thực sự có thể làm như không có gì xảy ra? Mà hắn có chỉ thể quên mất nàng, trơ mắt nhìn nàng trở thành đạo lữ của người khác sao?
Trong lòng của Địch Tĩnh Hân rấtkhông thoải mái, không muốn tiếp tục nghĩ nữa.
Cưỡi pháp khí phi hành, đoàn người rấtnhanh về tới phủ đệ, mấy nam nhân ở lại phủ đệ thấy Dương Cảnh Tuyên an toàn trở về, nhao nhao vây quanh, quan tâm lải nhải, Dương Cảnh Tuyên cũng rấtnhanh trấn an bọn họ.
Bởi vì đại điển đạo lữ sắp bắt đầu, nàng còn phải chạy đi thay quần áo, đi vào phòng, Dương Cảnh Tuyên dưới sự hầu hạ của thị nữ thay xong váy lễ, lúc chuẩn bị ra cửa lại bị Địch Tĩnh Hân ngăn lại.
Chỉ thấy hắn khuôn mặt nghiêm túc đuổi toàn bộ thị nữ đi, tɾong phòng chỉ còn lại hai người là hắn và nàng, điều này làm cho tɾong lòng Dương Cảnh Tuyên có chút căng thẳng, có chút xấu hổ, có chút khẩn trương, còn có chút buồn bã không biết nên nói cái gì.
“Làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra? Nàng muốn như vậy sao?”
Lời Địch Tĩnh Hân nói khiến Dương Cảnh Tuyên bối rối cắn môi, ánh mắt chột dạ nhìn hắn “Vậy còn ngươi, ngươi nghĩ như thế nào?”
⬅ Trước Tiếp ➡