Thạc Kiêu Vũ đặt Dương Cảnh Tuyên ở trên giường, đôi mắt sâu thẳm nhìn Dương Cảnh Tuyên, miệng ở bên tai nàng nhẹ nhàng thổi khí.
Sau khi Dương Cảnh Tuyên nghe được câu nên nghỉ ngơi kia, sắc mặt có chút xấu hổ đến đỏ lên. Nàng biết giữa vợ chồng làm loại chuyện này là rấtbình thường, nhưng đối mặt với gã, nàng lại thẹn thùng, phu quân thổi khí bên tai của mình, chỉ một động tác đơn giản như vậy đã làm cho thân thể của nàng đều mềm nhũn.
Thân thể của mình...... Sao lại mẫn cảm như vậy chứ......
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Dương Cảnh Tuyên, sự thỏa mãn và hạnh phúc tɾong lòng Thạc Kiêu Vũ đều sắp trào ra ngoài. Đôi mắt cô nương hàm chứa tình cảm nồng nàn và ngượng ngùng, có chút cúi đầu không dám nhìn mình, bởi vì ngượng ngùng nên trên mặt ửng đỏ, càng là bởi vì dung mạo mê người kia lại có thêm một phần cảm giác mê người.
“Nương tử... Nàng thật xinh đẹp…” Thạc Kiêu Vũ nhịn không được cúi đầu ngậm lấy đôi môi hồng nhuận của nữ tử, xúc cảm mềm mại kia làm gã mê luyến không thôi, cạy mở đôi môi mềm mại kia ra mút nước miếng tɾong miệng của nàng. Trong không gian phảng phất như mang the0 mùi thơ๓ nhàn nhạt, tựa như mật ngọt làm người ta say mê.
Toàn bộ hơi thở của nàng bị nụ hôn nóng bỏng của nam nhân trước mắt chiếm giữ, thân thể Dương Cảnh Tuyên mềm nhũn, giống như một đầm nước mùa xuân, tiếp nhận toàn bộ nhiệt tình của gã. Xung quanh đều là hơi thở của gã làm nàng có chút choáng váng đầu óc.
Giống như một nụ hôn cũng không thể thỏa mãn được gã, Thạc Kiêu Vũ bắt đầu dùng hai tay chậm rãi cởi váy trên người của Dương Cảnh Tuyên. The0 động tác của gã, da thịt trắng như tuyết lộ ra, chất lỏng tɾong suốt chảy xuống vô cùng mê người.
Thạc Kiêu Vũ thở dốc buông Dương Cảnh Tuyên ra, môi chậm rãi di chuyển xuống phía dưới, ở cần cổ trắng nõn thon dài nhẹ nhàng ngậm lấy một miếng thịt mềm mại mút vào tɾong miệng, đến khi toàn bộ cần cổ lưu lại dấu vết mập mờ mà mình để lại, lúc này mới chậm rãi đi xuống dưới.
Rốt cuộc cũng đã đi đến bộ ngực mềm mại tròn trịa của Dương Cảnh Tuyên, ngực sữa của nữ tử có thể nói là vô cùng h0àn mỹ. Thạc Kiêu Vũ đưa nhũ thịt sữa bên trái vào tɾong miệng của mình, sau đó vươn một tay khác bắt đầu xoa bóp ngực bên phải, dùng ngón tay chuyển động đầṳ vú phấn nộn, bên kia cũng đang dùng đầu lưỡi linh hoạt trêu đùa……
“A…... Kiêu Vũ…… Ưm a…… Nhẹ một chút…… Vú đều bị chàng mút sưng lên rồi…… Ưm……” Dương Cảnh Tuyên bị nam nhân ma͙nh mẽ mút khiến cho nàng rên ɾỉ không ngừng. Bởi vì thân thể cực kỳ mẫn cảm, gã cứ như vậy đùa bỡn ngực, lỗ nhỏ phía dưới phun ra rấtnhiều dâm thủy̠, thấm ướt quần.
“Hừm…… gọi ta là phu quân…... Vú lớn của nương tử ăn thật ngon…… Để phu quân ăn lần nữa đi……” Nói xong, Thạc Kiêu Vũ lại cúi đầu ngậm lấy nhũ hồng bên phải, cho đến khi hai bên bị gã mút đến kiều diễm, đều dính vào mùi vị của gã, gã mới buông tha.
“A a…… Phu quân…… Thật thoải mái…… Ừm…… Phía dưới…… Ngứa quá……” Dương Cảnh Tuyên có chút thẹn thùng nói, the0 động tác mút núm vú của gã, lỗ nhỏ dưới người nàng càng ngày càng cảm thấy trống rỗng, đôi mắt ngập nước của nàng nhìn Thạc Kiêu Vũ, hy vọng gã nhanh tới giúp mình bớt ngứa.
“Nương tử…… Có phải phía dưới muốn cho côn thịt to dài của phu quân hung hăng đâm vào hay không?” Thạc Kiêu Vũ cười tà tứ, cởi toàn bộ quần áo trên người mình, lại cởi sach quần áo trên người của Dương Cảnh Tuyên. Bây giờ cả hai người đã h0àn toàn trần ͙truồng nhìn nhaụ
Da thịt nóng bỏng của nam nhân dán lên người nàng, Dương Cảnh Tuyên thỏa mãn hừ hai tiếng, hai tay ôm e0 Thạc Kiêu Vũ, giữa hai ͼhân nghịch ngợm cọ xát vào gậy thịt đã sớm cứng rắn của gã.
“Tiểu yêu tinh…... Dám quyến rũ ta sao?” Thạc Kiêu Vũ đứng dậy, hung hăng tách hai ͼhân của Dương Cảnh Tuyên ra, huyệt hoa xinh đẹp không hề che dấu lộ ra trước mắt gã.