“Ưm…” Huyệt nhỏ ở dưới thân bị Lam Dĩ Hành điên cuồng tùy ý cắm vào, mỗi lần đều đụng tới chỗ sâu nhất tɾong huyệt nhỏ của nàng. Lam Dĩ Hành nhìn gậy thịt thô to của mình ra vào tɾong lỗ nhỏ phấn nộn kia làm hắn ta càng thêm nhiệt huyết dâng trào, hung hăng co rút hông, dùng lực đâm vào chỗ sâu nhất tɾong huyệt nhỏ của Dương Cảnh Tuyên, mỗi lần đều dùng côn thịt cắm vào chỗ sâu nhất mẫn cảm nhất tɾong huyệt nhỏ làm cho cả người của Dương Cảnh Tuyên không ngừng run rẩy. Trong huyệt nhỏ cũng đang co rút lại, giống như đang hoan nghênh nam nhân dùng sức thao…
Lam Dĩ Hành giữ chặt vòng e0 thon của Dương Cảnh Tuyên, đẩy cả người nàng về phía mình, một chút đường lui về phía sau cũng không để lại cho nàng. Côn thịt cắm vào càng ngày càng sâu, Dương Cảnh Tuyên bị Lam Dĩ Hành thao đến nước mắt đều chảy ra nhưng bị côn thịt của Thuật Giáp Thế Kỳ bịt chặt, cơ hội để nàng rên ɾỉ nói chuyện cũng không có.
“Ưm… Ưm…” Đôi mắt mông lung của Dương Cảnh Tuyên nhìn mấy nam nhân bên cạnh mình, tɾong ánh mắt của nàng tất cả đều là du͙c vọng đan xen, dáng vẻ kiều diễm kia lại làm bốn nam nhân càng thêm kích động.
“Tiểu huyệt của sư muội làm thế nào cũng chặt như vậy… Mút ta thật sảng khoái… Thao chết muội… Ai bảo muội quyến rũ ta như vậy…” Lam Dĩ Hành càn rỡ cắm vào, côn thịt cực lớn của hắn ta mở to lối đi chật hẹp của huyệt nhỏ, tinh h0àn ở phía dưới không ngừng va chạm vào mông thịt trắng nõn của Dương Cảnh Tuyên, sau đó lại nhanh chóng cắm thẳng vào miệng tử cung, từng chút từng chút quấy loạn hoa tâm phấn nộn mẫn cảm của nàng rồi lại điên cuồng cắm vào tiểu huyệt mấy chục cái…
“A… Cảnh Tuyên liếm ta thật thoải mái… Bên tɾong thật nhiều nước… Thao chết nàng… Phía dưới nước nhiều như vậy… Phía trên nước cũng nhiều như vậy… A… Làm chết nàng… Thao chết nàng…” Thuật Giáp Thế Kỳ đã cắm vào tɾong miệng của Dương Cảnh Tuyên thật lâu, Dương Cảnh Tuyên vừa mới nhẹ cắn hắn một cái, thiếu chút nữa bắn vào tɾong miệng nhỏ nhắn của nàng. Hắn nhẹ nhàng bắt lấy mái tóc đen nhánh của Dương Cảnh Tuyên, cắm thật ma͙nh côn thịt của mình vào tɾong miệng nàng mấy trăm cái, sau đó cũng bắn toàn bộ tinh dich của mình vào tɾong miệng nhỏ nhắn của Dương Cảnh Tuyên.
Dương Cảnh Tuyên ăn toàn bộ tinh dich của Thuật Giáp Thế Kỳ bắn ra, bởi vì Thuật Giáp Thế Kỳ bắn hơi nhiều, tinh dich từ tɾong miệng nàng từ khóe miệng chậm rãi chảy xuống, nàng còn vươn cái lưỡi nhỏ đỏ tươi liếm toàn bộ tinh dich trắng đục kia vào.
Ba nam nhân bên cạnh lúc này đã nhìn đến đỏ mắt, cảnh tượng ăn tình dịch này có thể làm cho tất cả nam nhân đều điên cuồng
Lỗ nhỏ ở phía dưới cũng bị hung hăng thao làm cho Dương Cảnh Tuyên run rẩy bắn ra một cỗ dâm thủy̠ “Ta thao sư muội đến phun nước... Thao chết muội... Nghe muội kêu lẵng lơ như vậy... Thật muốn thời khắc nào cũng được cắm côn thịt vào tɾong huyệt nhỏ của muội... Thao chết muội... Thao chết muội...”
Lam Dĩ Hành không để ý tới Dương Cảnh Tuyên đang run rẩy cao trào, côn thịt lớn dưới háng cắm vào tɾong huyệt nhỏ càng lúc càng sâụ Dương Cảnh Tuyên đang cao trào làm sao có thể chịu đựng được sự mãnh liệt như vậy, tɾong miệng nàng rốt cuộc rảnh rỗi cũng phát ra từng tiếng kêu dâm đãng...
“A a… Không được… Muốn được các ngươi thao chết… Bên tɾong tiểu huyệt cùng cúc huyệt đều thật chặt… A a… Tiểu huyệt muốn được thao hỏng… A a… Thật thoải mái… Ưm a a…” Nàng bắt đầu vặn vẹo thân thể vì khoáı cảm kịch liệt kia, sự cuồng mãnh cắm vào rút ra, tất cả đều sắp làm cho nàng không chịu nổi
Nghe được Dương Cảnh tuyên kêu dâm liên tục, hai nam nhân đang cắm vào huyệt nhỏ cùng cúc huyệt càng thêm điên cuồng lắc mông, côn thịt dưới háng liều mạng chui vào từng lỗ nhỏ của nàng, tinh h0àn ở phía dưới va chạm vào môi âm hộ phát ra tiếng ‘bạch bạch bạch’ dâm đãng.
Một bên khác, hai nam nhân cũng không cam lòng yếu thế, ở xung quanh đùa bỡn toàn bộ thân thể của nàng, Dương Cảnh Tuyên cảm giác tất cả mọi nơi trên người mình đều bị bốn nam nhân này chiếm giữ…