⬅ Trước Tiếp ➡
“A Chấp Pháp Đường, ta đi Các ngươi, ta giết Ta tự mình làm chuyện gì ta sẽ tự mình gánh vác ” Nói xong, Cúc Nhược Thủy dứt khoát lưu loát đâm pháp khí của mình vào cổ họng của Bá Thiên Vận. Nàng ta không biết tại sao lúc trước như thế nào lại coi trọng một nam nhân bạc tình vô sỉ như vậy, nhưng giờ phút này, nàng ta vẫn chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày nàng ta cùng nam nhân bạc tình vô sỉ này sẽ có kết cục như thế.
Bá Thiên Vận đến chết cũng không nhắm mắt lại, hắn ta không biết Cúc Nhược Thủy vẫn ôn nhu như nước làm sao có thể có một mặt cứng rắn tàn nhẫn như vậy. Đây chỉ có thể nói là nam nhân này vĩnh viễn cũng không thể hiểu nữ nhân của mình, thời điểm nàng yêu ngươi có thể đem toàn bộ thế giới của mình dâng hiến cho ngươi, ngươi chính là tất cả của nàng, nàng có thể xinh đẹp như hoa, cũng có thể ôn nhu như nước, sự tốt đẹp của nàng chỉ vì ngươi mà nở rộ.
Nhưng khi nàng không yêu ngươi, thậm chí ghét ngươi, ngươi chính là vết nhơ mà nàng không thể chạm vào, nàng chỉ muốn thanh trừ ngươi để quên đi quá khứ bị phản bội, bị lừa gạt của mình.
Sau khi Cúc Nhược Thủy giết Bá Thiên Vận, nhắm mắt lại thở dài một hơi thật sâu, sau đó cầm lấy pháp khí của mình đi về phía ngoại môn Nhu Thủy Phong. Nàng ta nhớ rấtrõ bộ dáng của nữ đệ tử ngoại môn kia, sau khi nàng ta xử lý xong chuyện này sẽ tự mình đi Chấp Pháp đường lĩnh tội. Hỏi nàng ta tại sao chỉ vì hai tiện nhân mà hủy diệt đi nửa đời sau của mình thì nàng khó mà nói rõ, nhưng nàng ta ở tɾong môn phái nhân duyên rấttốt, nói không chừng chờ sau khi mình nói ra nguyên nhân sẽ có người thay nàng ta cầu tình. Cho dù không có, cũng chỉ giam cầm mấy năm, nàng ta không sợ
“Ngươi Chính là ngươi Đứng lại đó cho ta ” Cúc Nhược Thủy tiến vào chỗ ở của đệ tử ngoại môn liền thấy Tô Thanh Yên cùng Âu Thanh Hàm đứng ở nơi đó tình chàng ý thiếp, cảnh tượng giống nhau như đúc, chỉ là nam tu đã thay đổi thành người khác mà thôi, nàng ta đi tới trước mặt hai người, trào phúng cười.
“A, không hổ là lực câu dẫn của nữ tu kỳ Nguyên Anh, bây giờ lại cùng những nam tu khác dây dưa không rõ sao?” Cúc Nhược Thủy cười lạnh một tiếng sau đó nói với Âu Thanh Hàm “Ngươi biết nữ nhân của ngươi có bao nhiêu dâm tiện không? Ngươi biết nàng cùng bao nhiêu nam tu có quan hệ không? Bây giờ ngươi đi đi, ta không muốn giết ngươi, người ta muốn đối phó không phải ngươi, nhưng nếu bây giờ ngươi không đi, ta sẽ không khách khí đâu ”
“Cúc Nhược Thủy sư tỷ? Sư tỷ đang nói gì vậy? Thanh Yên là bị ép, ta cũng biết được chuyện này, nhưng đây không phải là lỗi của Thanh Yên ” Âu Thanh Hàm vẫn còn yêu say đắm Tô Thanh Yên, sợ nữ nhân trước mắt này hùng hổ dọa người sẽ mạo phạm đến nàng ta.
Âu Thanh Hàm đứng lên phía trước che chở cho Tô Thanh Yên, sau đó hét lên với người đứng phía sau “Sư muội, muội mau chạy đi ”
Tô Thanh Yên cũng biết có thể tính mạng của mình khó mà giữ được, dưới tình huống nghiêm trọng như vậy, nàng ta làm sao còn có thể lo lắng cái gì Âu Thanh Hàm cùng Bá Thiên Vận nữa, nàng lập tức lấy ra pháp khí phi hành mà Bá Thiên Vận đưa cho, sau đó nhanh chóng bay đi.
“Ngươi nhất định phải ngăn cản ta sao? Ngươi biết sẽ có hậu quả gì không?” Cúc Nhược Thủy nhìn thấy một màn như vậy, tɾong lòng không biết vì sao có chút chua xót, nàng ta cũng từng có bạn đời cùng sống cùng chết, nhưng mà…
Nàng thấy được tình cảm của Âu Thanh Hàm đối với nữ tu kia, ͼhân thành tha thiết lại nhiệt liệt, nàng ta đột nhiên có chút không xuống tay được, chỉ lạnh lùng hừ một tiếng “Hôm nay ta tha cho ngươi một mạng, hy vọng sau này ngươi biết bộ mặt thật của nàng ta sẽ không hối hận. Ngươi xem đi, nàng ta chật vật bỏ chạy đâu quan tâm đến sống chết của ngươi đâu, nàng ta đáng giá để ngươi làm như vậy không, ta thật sự mở mắt trông chờ ”
Âu Thanh Hàm có loại cảm giác bị người vạch trần chuyện xấu hổ, hắn ta đứng ở nơi đó, tɾong lòng cực kỳ khó chịụ Hắn ta đương nhiên thấy được, chính mình còn cho rằng… Thật sự là như vậy…
⬅ Trước Tiếp ➡