“Ừm, rấtđẹp. Thanh Yên, đây là bằng hữu của nàng sao?” Đông Môn Mậu Lâm ôn nhu nhìn Tô Thanh Yên cười nhẹ, Dương Cảnh Tuyên nhìn thoáng qua, Đông Môn Mậu Lâm cùng Đông Môn Mậu Lâm tɾong mơ của mình cũng không có khác nhau là bao, nhìn qua anh tuấn đẹp trai, người đầy chính khí, nhưng ai biết hắn ác độc như vậy, âm thầm luyện độc giết người vô số, người cho nàng uống viên độc dược kia chính là hắn ta…
Cho dù nữ chính không có đan dược, Đông Môn Mậu Lâm vẫn sẽ yêu nữ chính, thật sự là hào quang của nhân vật chính quá ma͙nh, nhưng mà nàng cũng không tồi, con đường nghịch tập không ai có thể ngăn cản
Dương Cảnh Tuyên nhìn thấy ánh mắt thâm tình của Đông Môn Mậu Lâm nhìn về phía Tô Thanh Yên, quả nhiên tra nam xứng tiện nữ. Cho dù không có mị lực của đan dược, Đông Môn Mậu Lâm vẫn yêu Tô Thanh Yên mà Lam Dĩ Hành thì không, bởi vì không có đan dược đó mê hoặc. Đông Môn Mậu Lâm không cần có đan dược vẫn yêu Tô Thanh Yên, yêu tính cách nhu nhược của nàng ta bằng một tính cách ngoan độc.
Chỉ là Dương Cảnh Tuyên phát hiện Tô Thanh Yên cũng không yêu Đông Môn Mậu Lâm, nếu nàng ta thật sự yêu hắn ta thì sẽ không câu dẫn Lam Dĩ Hành, hơn nữa lúc nàng ta nhìn về phía Đông Môn Mậu Lâm, tɾong mắt không có tình cảm, điểm này nữ nhân khác liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, bao gồm Âu Thanh Hàm cùng Bá Thiên Vận nàng ta cũng không yêu ai cả, tất cả đều là lốp dự phòng của nàng ta mà thôi, đáng tiếc những nam nhân kia bị nàng ta lừa gạt xoay vòng. Nếu như Tô Thanh Yên không đối nghịch với nàng, nàng sẽ rấtbội phụcloại nữ nhân này, nhưng nàng ta lại chính là địch nhân của mình
Trong mắt của Tô Thanh Yên lóe lên một tia ghen tị, thiên chi kiều nữ dựa vào cái gì có được nhiều nam nhân như vậy, ngoại trừ khuôn mặt tuyệt mỹ, tư chất hơn người kia thì còn có cái gì làm những nam nhân ưu tú như vậy đi the0 bên người nàng
Nàng ta si mê nhìn Lam Dĩ Hành, Thuật Giáp Thế Kỳ, Thích Dụ Huyên, Cơ Tuấn Tịch một chút, sau đó ngượng ngùng nói “Thanh Yên chỉ là cảm thấy các vị tiền bối này vô cùng quen thuộc, dường như từng gặp qua ở đâu đó rồi, chuyện này cũng ¢hắc là do duyên phận rồi ”
Dương Cảnh Tuyên nghe xong lời của Tô Thanh Yên thiếu chút nữa muốn phỉ nhổ, bộ dáng thẹn thùng kia, giọng điệu nũng nịu kia, là nam nhân ánh mắt kém cỡ nào mới có thể thí¢h loại hoa sen trắng này Khó trách tác giả viết đến lúc phi thăng liền không viết thêm, hơn nữa chỉ có nam chính mới có thể bị loại nữ nhân này mê hoặc
Quả nhiên thân là yêu tu, Thích Dụ Huyên cùng Cơ Tuấn Tịch cũng cảm giác được Tô Thanh Yên này ghen tị với chủ nhân của bọn họ, Thích Dụ Huyên cùng Cơ Tuấn Tịch đều cực kỳ ċһán ghét liếc mắt nhìn Tô Thanh Yên một cái nhưng không nói gì.
Tô Thanh Yên thấy bốn nam nhân đều không có phản ứng, nàng ta nhất thời mặt không còn huyết sắc, cắn môi dưới, ôn nhu nói “Quấy rầy các vị tiền bối rồi, Mậu Lâm, chúng ta đi thôi.”
Bộ dáng nhu nhược này nếu người khác nhìn vào ¢hắc chắn sẽ cho rằng đám người của Dương Cảnh Tuyên đang khi dễ nàng ta, Đông Môn Mậu Lâm thấy thế cũng nhíu mày nhìn đám người của Dương Cảnh Tuyên nhưng hắn ta nhìn không thấu tu vi của Thích Dụ Huyên và Cơ Tuấn Tịchn nên đành phải dẫn Tô Thanh Yên rời đi. Nếu đoàn người của Dương Cảnh Tuyên đều không phải là kỳ Nguyên Anh hoặc là kỳ Hóa Thần, Dương Cảnh Tuyên dám khẳng định, Đông Môn Mậu Lâm ngoan độc kia tuyệt đối sẽ không buông tha cho bọn họ, muốn hạ độc giết chết hết bọn họ
“Chủ nhân, chúng ta cũng đi thôi, thật sự là xui xẻo ” Cơ Tuấn Tịch hừ một cái, hắn thấy nữ nhân kia xong, cảm giác không khí xung quanh đều vẩn đục. Tự nhiên lại nghe được những câu nói ghê tởm như vậy, ai cùng nàng ta có duyên? Nghiệt duyên cũng không có