Chươռg 12 Cô không sợ anh ta đi tìm cô ta?
Trên mặt Lôi Huyên nở một nụ cười “Tiên sinh, là do tôi phụcvụ không đủ tốt sao?”
Vẻ đẹp của cô ta không người đàn ông nào là không mê mẩn, nhưng người đàn ông trước mặt….
“Còn không đi mau?”
Tiếng phẫn nộ của người đàn ông đã lọt tới người phụcvụ cách đó không xa, người phụcvụ có kinh nghiệm vừa nhìn đã biết Lục Khang tức giận, nét mặt liền có thay đồi, tiến lên phía trước kéo Lôi Huyên ra sau bắt đầu nịnh nọt.
“Lục tổng, ngại quá. Người mới không hiểu chuyện…. Anh đừng tức giận…..”
“Gọi quản lí các người đến đây, hai người có thể cút được rồi ”
Nhìn thấy vẻ mặt của người đàn ông rõ ràng không vui, người phụcvụ kéo Lôi Huyên còn đang muốn nói gì đó lùi lại.
“Cô điên hả sáp lại gần Lục tổng làm cái gì?” Người phụcvụ tức giận mắng Lôi Huyên.
“Tôi ... tôi không biết ...” Lôi Huyên vô tội vặn vẹo cổ tay, dáng vẻ điềm tĩnh đáng yêu làm người ta thấy thươռg xót.
“Đừng nghĩ tôi không biết cô đang nghĩ gì, đường tôi đi còn nhiều hơn cơm cô ăn, bộ dạng gian xảo của cô dùng với chúng tôi còn quá non ”
Sắc mặt Lôi Huyên lúc trắng lúc tái xanh thật xinh đẹp, Lục Viện nhìn vẻ mặt của Lôi Huyên từ đầu đến cuối, không khỏi thở dài “Hóa ra cô gái này cũng không phải yếu đuối đáng thươռg, còn mưu mô à ”
Chậc chậc chậc. ... Nhưng trước mắt có vẻ như Lục Khang không hứng thú với đóa hắc liên hoa này... Nhưng vẫn không thể ngó lơ, lỡ Lục Khang thí¢h kiểu này thì sao?
Hắc liên hoa chỉ những người mưu mô, xảo quyệt
Nhìn thấy vẻ mặt không ¢hắc của Lục Khang, Lục Viện nhất thời không rõ suy nghĩ của người đàn ông, đưa tay nắm chặt cổ tay áo của người đàn ông “Chú ... chú đang nghĩ gì vậy?”
“Không có gì….Cô nữ sinh đó hình như bạn học của Viện Viện nhỉ?”
Lục Khang nhìn người phụ nữ không xa, đôi mắt u ám, lúc chiều anh ta đi đón Lục Viện, nữ sinh này ở sau lưng Diệp Lan, cuộc nói chuyện của anh và Viện Viện vừa nãy không biết người phụ nữ đó đã nghe được bao nhiêụ
“Ò, hình như là bạn gái của Diệp Lan.” Lục Viện thờ ơ nói, tiện thể quan sát vẻ mặt của Lục Khang.
Nghe giọng nói của cô vừa rơi xuống, sắc mặt người đàn ông càng thêm u ám, lập tức đứng dậy nói “Viện Viện xem thực đơn trước, chú đi chút sẽ quay lại.”
“Ò …. Được…”
Mèo trắng xuống từ trên không “Cô không sợ anh ta tìm cô ta sao?”
Lục Viện “….Mày không nghĩ bộ dạng vừa rồi của chú ấy là đi tìm người đánh nhau sao?”
Mèo trắng “……” Con người phức tạp.
Sự thật đúng như Lục Viện đoán, Lục Khang đợi quản lý đến với vẻ mặt bình tĩnh, Lôi Huyên đứng trước mặt Lục Khang khóc lóc, miệng nhỏ muốn nói nhưng xấu hổ.
Lục Khang lạnh lùng liếc nhìn khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước mắt của người phụ nữ, đôi mắt đỏ lên, gương mặt đẹp không tì vết khiến không ít người thươռg hại “Từ hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy cô ta ở Thịnh Viện.”
“Lục tổng ... tôi ... tại sao chứ ?”
Lôi Huyên không tin nổi nhìn người đàn ông, cô ta còn nghĩ rằng người đàn ông tìm đến đây là vì cô ...
“Bởi vì tôi rấtnghiêm túc, người quản lý cũng biết điều đó. Quản lý muốn bảo vệ Lôi Huyên cũng biết như thế không thể được, thở dài một tiếng nói người đưa Lôi Huyên đi.
Thấy Lục Khang vẫn chưa rời đi, anh ta trầm giọng hỏi “Lục tổng còn có gì sai bảo nữa ạ?”
“Lương của cô ta tôi sẽ trả gấp 12 lần, tôi hy vọng sẽ giữ chặt miệng cô ta ” Lục Khang âm u lạnh lẽo nhìn về phía Lôi Huyên.
Lục gia cũng là một dòng họ quý tộc ở Vân Châu, nền móng trăm năm, nếu tin đồn lan ra anh có bị bêu rếu danh tiếng thì cũng chả sao nhưng người phụ nữ nhỏ bé kia ...
Lục Khang yên tâm liếc mắt nhìn Lục Viện yên lặng ngoan ngoãn, đôi khi ngốc nghếch và đôi khi xinh đẹp mê hoặc như yêu tinh.