Diệp Thanh Đường sứt đầu mẻ trán bớt chút thời gian trả lời một câu Nào cái chết tiệt. Không rảnh.
Hàn Tuấn Gần đây bận gì thế em gái họ? Một tháng không ra ngoài đi chơi rồi.
Diệp Thanh Đường nhập học sớm hơn các bạn cùng lứa tuổi một năm rưỡi, lúc đi học vẫn luôn là người nhỏ nhất trong lớp, bởi thế mà các bạn đều gọi cô một tiếng “em gái họ”. Vì lúc chuyển vào liên tưởng đầu tiên là “em gái họ”, sau đó mọi người cũng lười sửa nên biến thành một nickname thông dụng nhất của cô.
Diệp Thanh Đường Tìm chỗ. Sắp mở triển lãm nhưng còn chưa có thông tin về chỗ mở.
Hàn Tuấn Nhìn trúng chỗ nào? Anh giúp em hỏi một chút.
Diệp Thanh Đường Hiệu sách Nhất Giới. Anh có người không?
Hàn Tuấn …… Tạm biệt.
Hàn Tuấn Công việc là công việc, cũng phải theo kiểu kết hợp làm việc với nghỉ ngơi chứ. Không có em ở đây như là không có hòn ngọc phương đông của Thượng Hải.
Diệp Thanh Đường Cho rằng người nào cũng có quặng giống nhà anh à.
Hàn Tuấn Cũng không phải trong nhà ai cũng có vườn trà nhe.
Diệp Thanh Đường Cho nên em còn không cố gắng nữa thì chỉ có thể về nhà thừa kế gia nghiệp.
Từng cái tin nhắn hỏi thăm, Diệp Thanh Đường làm một chốc lát rồi lại xem tin nhắn nhóm, Hàn Tuấn đã gửi mấy tin, , hỏi cô có đi không, anh ta có thể lái xe đến đón.
Diệp Thanh Đường Thật sự không đi, không rảnh.
Diệp Thanh Đường bực bội mà cài đặt nhóm thành chế độ tắt thông báo, tiếp tục làm việc.
Mãi cho đến 7 giờ, gần như là đã sửa lại cả phần kế hoạch đó, nhấn ma͙nh tính chuyên nghiệp và mục đích sáng lập, cá nhân cô đoán như này có lẽ sẽ là chỗ ông lớn như Thang Vọng Hương nhìn tɾúng.
Sau khi đắn đo kiểm tra lại nội dung email nhiều lần, Diệp Thanh Đường ấn gửi đi.
Cô đứng lên, dùng sức vươn vai một cái.
Rồi sau đó cầm lấy đïện thoại, kiểm tra tin nhắn WeChat.
Nhặt những tin nhắn quan trọng để trả lời, sau đó lại ấn mở ứng dụng͟͟ gọi xe. Sáng nay cô không tự lái xe mà là gọi xe đi.
Số 132.
“……”
Loại tình huống này, đương nhiên phải kêu cứu Diệp Thừa Dần.
Diệp Thanh Đường ấn mở khung chat trò chuyện với Diệp Thừa Dần, nói được 5 giây tin nhắn bằng giọng nói, vào giây cuối định gửi đi, bỗng một ý tưởng xuấthiện tɾong cô, ngón tay cô kéo tin nhắn sang bên trái để hủy bỏ.
Thoát ra, lướt xuống dưới danh sách, tìm đến Ứng Như Ký chưa từng nói một câu nào.
Chọn ra một emoii icon màu đỏ “sos” rồi gửi đi.
Qua khoảng nửa phút, bên kia gửi đến một cái dấu chấm hỏi.
Diệp Thanh Đường Cứu mạng với thầy Ứng ơi, mưa to nên không gọi được xe, bị kẹt ở phòng làm việc rồi. Thầy Ứng có ở Nam Thành không? Ở công ty à?
“Đang nhập tin nhắn” lóe lên tɾong chốc lát, Ứng Như Ký trả lời Ừ.
Diệp Thanh Đường Tôi ở vườn công nghệ Cao Tân, hình như cách văn phòng các anh không xa, có thể thuận tiện đến đây chở tôi một đoạn đường không.
Kèm thêm icon đầu mèo rơi lệ.
“Đang nhập tin nhắn” lại lóe lên tɾong chốc lát.
Ứng Như Ký Cửa nào?
Diệp Thanh Đường xóa bỏ nội dung “Có thể từ cửa Tây vào gara ngầm, đăng ký là được” tɾong khung nhập, rồi đánh chữ Cửa Nam.
Ứng Như Ký Được.
Diệp Thanh Đường rời khỏi khung chat với Ứng Như Ký, tùy ý ấn vào mở một nhóm chat của chị em, gia nhập vào nhóm trò chuyện rồi thản nhiên mà chờ người tới đón.
Hơn hai mươi phút sau, Ứng Như Ký gửi tin nhắn đến 5 phút nữa là đến. Biển số xe Nam AY3668
Diệp Thanh Đường Ok tôi xuống tầng ngay.
Cô vứt laptop ở trên bàn làm việc, không mang the0 tại sợ mưa ướt.
Đe0 túi vải lên, lúc vừa mới chuẩn bị đi thì thoáng nhìn qua bó hoa tùy ý đặt ở góc bàn, hôm nay vội đến mức còn chưa kịp cắm hoa tươi của hôm nay, nghĩ nghĩ, cô cầm nó lên.
Ứng Như Ký dừng xe ở gần cửa Nam, bật đèn xin đường.