⬅ Trước Tiếp ➡
“Thầy Ứng.”
Ứng Như Ký đang chú ý đi the0 chiếc xe đằng trước, chỉ quay đầu liếc nhìn cô một cái.
“Áo khoác mua chỗ nào thế?”
Nghe vậy, Ứng Như Ký lại liếc nhìn cô một cái, lần này là nhìn cái áo cô mặc trên người.
Anh dời mắt “Nhãn hiệu của bạn tôi sáng lập thiết kế ra.”
“Shop online?”
“Trước mắt thì có một cửa hàng.”
“Có thể gửi tôi địa chỉ không?”
“Ừm.”
Diệp Thanh Đường vừa rút ra mấy tờ khăn giấy khô ráo lau nước trên tóc rồi vừa hỏi “Anh ở chung cư nào? Đưa tôi về tiện đường không?”
“Gần, không xa. Cũng coi như là tiện đường.”
Giọng nói của anh hơi trầm xuống một chút, Diệp Thanh Đường lại quay mặt qua chỗ khác hắt xì một cái vang dội.
Anh giơ tay chỉnh sức gió điều hòa lớn hơn “Cô muốn đi đâu? Chung cư lần trước?”
“Xa quá. Chỗ của bố tôi cũng xa.” Diệp Thanh Đường ôm lấy cánh tay của mình, khẽ làm ra vẻ co rúm lại vì lạnh “Thầy Ứng, tôi cảm thấy, hình như tôi sắp bị cảm rồi.”
Ứng Như Ký im lặng.
Hình như, anh lại giẫm vào cạm bẫy ngôn ngữ mà cô tạo nên rồi.
Không sai vào đâu được, Diệp Thanh Đường quay đầu nhìn anh, từ biểu cảm cho đến ánh mắt, yếu đuối đáng thương y như tɾong sách giáo khoa “Có chỗ nào gần mà tiện có thể cho tôi tắm nước ấm một chút không?”
Ứng Như Ký nhìn thẳng về trước, giọng điệu không chút gợn sóng “Gần đây có khách sạn 5 sao có hợp tác lâu dài với văn phòng của chúng tôi, nếu cần thì tôi sẽ gọi đïện thoại giúp cô đặt một phòng.”
Xương ngon khó gặm.
Trái lại du͙c vọng thắng bại của Diệp Thanh Đường lại càng nổi ma͙nh hơn “Khách sạn gì?”
Ứng Như Ký báo tên.
“Tôi không thích mùi sản phẩm tắm gội của nhà bọn họ. Phiền thầy Ứng cứ đưa tôi về đi thôi, chung cư Quan Lan.”
Ngón tay của Ứng Như Ký nhẹ ấn vô lăng, rơi vào tɾong sự nôn nóng kỳ lạ.
Giống như, anh đã vô tình biến thành đầu tên đầu sỏ làm hại cô chỉ có mặc quần áo ướt trên cả đoạn đường về nhà, phải đối mặt với căn bệnh cảm mạo nguy hiểm.
Trước lúc vượt đèn giao thông, Ứng Như Ký quay xe.
Diệp Thanh Đường nhìn ra đây không phải hướng về chung cư Quan Lan, thế là khóe miệng cong lên nở một nụ cười.
Xe lái tầm mười lăm phút thì rẽ vào một bãi đỗ xe ngầm của một tòa cao ốc.
Ứng Như Ký tìm một chỗ trống để dừng xe lại, cởi bỏ dây an toàn rồi nói với Diệp Thanh Đường “Xuống xe đi, tôi dẫn cô đi thay quần áo.”
Diệp Thanh Đường mở cửa xuống xe, trên người vẫn là áo khoác của Ứng Như Ký.
Cô đi the0 sau Ứng Như Ký nên có thể nhìn thấy rõ trang phụctrên người anh, áo phông màu trắng rộng rãi, quần âu cùng màu với áo khoác blazer, ăn mặc nhẹ nhàng làm anh có vẻ thảnh thơi lại tùy ý.
Vào thang máy, Ứng Như Ký ấn nút lên tầng trên.
Diệp Thanh Đường có chút hoang mang.
Chờ đến tầng một, xuyên qua hành lang và sảnh lớn, rồi lại xuyên qua một đoạn hành lang thật dài có mái che nằm ở bên ngoài, cuối cùng Ứng Như Ký cũng đã dừng bước chân.
“Đến rồi.” Anh kéo cửa ra.
Rộng rãi, sach sẽ, đèn đuốc sáng trưng, lộ ra cách trang trí đơn giản của cảm giác cao cấp.
Một loạt tủ đựng quần áo kéo dài, tre0 đủ loại kiểu dáng áo sơmi, áo vest, quần dài rồi cả váy xếp the0 màu……
Đây là một cửa hàng quần áo.
Ứng Như Ký đi vào, chào hỏi với chủ cửa hàng.
Chủ cửa hàng là một người phụ nữ tóc ngắn, trên môi có đe0 một cái khuyên môi, cô ấy mặc một bộ váy liền áo màu đen với thiết kế không cân đối.
Ứng Như Ký nói với cô ấy Dẫn bạn đến đây chọn một bộ quần áo.”
Ánh mắt của người phụ nữ dừng ở trên người Diệp Thanh Đường, không lên tiếng mà quan sát mấy lần lận, cuối cùng mới cười nói “Thích váy hay là quần? Cần tôi đề cử không?”
Diệp Thanh Đường đoán, có lẽ người này chính là người bạn nhà thiết kế the0 như lời Ứng Như Ký nói.
⬅ Trước Tiếp ➡