⬅ Trước Tiếp ➡

rõ trong miệng Hạ Diễn lúc ấy không phải là nàng, nhưng trái tim vẫn không nhịn được nhảy thình thịch.
Nàng vỗ về lòng ngực buồn bực, hoá ra chữ viết và âm thanh khác biệt lớn đến như vậy?
Nàng đã đọc qua loại sách “Kiều kiều nhi” không biết bao nhiêu lần, lộ liễu cũng có nhưng cũng không có bất kì cảm giác gì, hôm nay nghe được một màn sống động như vậy, trái tim hay nhiệt độ cơ thể liền không thể khống chế.
Mẹ nàng năm đó cũng chưa từng đề cập đến loại chuyện này dù chỉ một câụ Qua Nhĩ Giai Bạch Vi là một người phụ nữ tuyệt vời, là nữ nhân thú vị nhất trên đời, đương nhiên đây chỉ là duy nghĩ của Thịnh Kiều Di, ở trong mắt người khác, bà chỉ là một ả dâm phụ, tiếng xấu đồn xa.
E ngại dòng họ Qua Nhĩ Giai này, không ai dám ở trước mặt bà nói ra nói vào, nhưng sau lưng khe khẽ nói nhỏ, ai có thể quản được đây.
Bà và Thịnh Văn Thành cũng có thú vui riêng, Thịnh trạch rộng lớn như vậy, nhưng quanh năm chỉ có Thịnh Kiều Di và Liễu mụ mụ và một nhóm người hầụ Thịnh Kiều Di có ấn tượng không mấy tốt đẹp đối với cha cả mình.
Tuy rằng vẻ ngoài văn nhã, nhưng ánh mắt vẩn đục, bước chân phù phiếm, giống như quả chín rục, ẩn ẩn lộ ra hư thối.
Nhưng mẹ của nàng thì khác, tuy không thường được thấy mẹ, Thịnh Kiều Di lại rất thích bà.
Nàng nghe đám người hầu nhân lúc Bạch Vi không có có mặt, ở phòng bếp khua môi múa mép, liền chạy tới dò hỏi, “Mẫu thân, tại sao lại là dâm phụ?” Bạch Vi vỗ vỗ tay xuống giường đệm, ý bảo Thịnh Kiều Di lại đây ngồi, ngậm cười hỏi, “Tiểu nha đầu từ đâu mà nghe được?” Thịnh Kiều Di tựa vào lòng Bạch Vi, ngửi ngửi hương thơm dễ chịu chỉ thuộc về mẹ, thật thà lại ngây thơ nói, “con nghe người hầu trong phòng bếp nói mẹ là dâm phụ, lúc bọn họ nói còn dòm ngó xung quanh, con trốn đi để các nàng không nhìn thấy, các nàng nói xong liền cười khanh khách.” Bạch Vi nghe nàng nói bên tai nhưng không tức giận, ngữ khí vẫn luôn dịu dàng như mọi khi, “Dâm phụ a, là chỉ những người phụ nữ được yêu thích, họ có cuộc sống chẳng khác gì nam nhân, là một người phụ nữ hạnh phúc.” Thịnh Kiều Di nghĩ nghĩ, kiên định nói, “Mẹ, con cũng muốn làm dâm phụ.” Bạch Vi sửng sốt, sau đó liền che miệng cười, suýt nữa đau đến sốc hông.
Chải vuốt lại nhịp thở, yêu thương mà sờ sờ khuôn mặt kiều nộn của đứa con gái nhỏ, Bạch Vi kiên nhẫn dạy dỗ, “Lời này ghi nhớ trong lòng là được rồi, ngàn vạn lần không thể nói ta.” “Vì sao?” “Bởi vì những người không thể trở thành dâm phụ như con, sẽ liều mạng làm con bất hạnh, chỉ ước con ngã vào bùn lầy, trở nên dơ bẩn xấu xí mới vừa lòng.” Thịnh Kiều Di sợ tới mức bịt chặt miệng, nàng thích nhất sạch sẽ, dĩ nhiên không muốn toàn thân đầy bùn thối.
Tự đó về sau, Bạch Vi đối đứa con gái năm tuổi của mình rốt cuộc cũng đã sinh ra chút tình thương mẫu tử, thường ôm nàng nói một ít lời tư mật.
Liễu mẹ giận mà không dám nói gì, nhìn mẹ con hai người trò chuyện cười đùa, lo lắng đến ăn không ngon, ngủ không yên, sợ Bạch Vi sẽ “Dạy hư” đứa trẻ ngoan như tiểu thư.
Sự thật chứng minh, bà lo lắng là hoàn toàn là đúng đắn.
Cái gì gọi là đức độ, phận nữ nhi Bạch Vi đều ném sang


⬅ Trước Tiếp ➡