⬅ Trước Tiếp ➡
 
Lý Diệu Tuyết nghe xong thì hừ một tiếng, cười hỏi: “Vậy ý của cô là tôi trách oan cô sao?”
 
Hứa Tinh Không giương mắt nhìn Lý Diệu Tuyết, rồi lại nhìn Trần Uyển Uyển ngồi cách mình khá xa, đặt tập văn kiện trong tay xuống, nói: “Tôi sẽ sửa lại ngay.”
 
“Trước khi tan việc giao lại cho tôi.” Lý Diệu Tuyết nói xong lập tức xoay người đi.
 
Lý Diệu Tuyết làm khó dễ cô, thật ra là để gây sự với Trần Uyển Uyển. Nếu cô đôi co với cô ta, thì với tính cách của Trần Uyển Uyển, cậu ấy nhất định sẽ ầm ĩ với Lý Diệu Tuyết. Cô vốn nhờ vào quan hệ với Trần Uyển Uyển mà được nhận vào làm, Lý Diệu Tuyết lại là nhân viên kỳ cựu của bộ phận phiên dịch… Cãi vã với cô ta thì đối với Trần Uyển Uyển hay cô đều không có chỗ tốt.
 
Hứa Tinh Không xem văn kiện một lúc, những chỗ dịch sai đều rất đơn giản, nhưng tập văn kiện này rất dài, cần phải sửa từ đầu tới cuối. Sau khi hoàn thành công việc của mình, cô lại bắt tay sửa chữa.
 
Lúc bảy giờ tối, di động của Hứa Tinh Không vang lên. Cô xoa xoa cổ, giương mắt nhìn xung quanh phòng làm việc, cũng chỉ còn mấy nhân viên đang tăng ca.
 
Cầm điện thoại di động lên, Hứa Tinh Không mở khóa màn hình nhìn thoáng qua, sau đó tâm trạng liền căng thẳng.
 
Là tin nhắn của Hoài Kinh gửi tới, nội dung rất đơn giản.
 
(Hoài: Tối nay tới nhà anh.)
 
Khóa máy lại, gương mặt cô phản chiếu trên màn hình màu đen. Hứa Tinh Không lại mở khóa, gõ vài chữ rồi gửi đi.
 
(Tinh Không: Không được, đêm nay phải tăng ca.)
 
Hứa Tinh Không từ chối xong thì để điện thoại xuống tiếp tục công việc. Cô đã sửa xong một nửa, nếu không có gì ngoài ý muốn thì trước chín giờ cô mới có thể về nhà. Vì không biết hôm nay phải tăng ca, nên buổi sáng trước khi đi làm cô không để nhiều thức ăn cho mèo.
 
Lúc Hứa Tinh Không bắt đầu làm việc tiếp thì điện thoại lại rung lên. Cô liếc mắt nhìn sang, màn hình hiển thị có một tin nhắn đến, nhưng không hiện nội dung.
 
Hoài Kinh là bí mật của cô, hôm qua trở về cô đã cài đặt điện thoại thành chế độ “Không hiển thị bất kỳ nội dung nào.”
 
Mở điện thoại lên, Hứa Tinh Không xem tin nhắn Hoài Kinh vừa gửi tới.
 
(Hoài: Có muốn thử thức ăn nhanh không?)
 
Hứa Tinh Không không hiểu được, cô mím môi, trả lời tin nhắn.
 
(Tinh Không: Thức ăn nhanh gì?)
 
Không đợi cô khóa máy, Hoài Kinh đã thêm một tin nhắn nữa.
Đến khi lên xe Hoài Kinh, Hứa Tinh Không mới biết, thức ăn nhanh mà anh nói không liên quan gì tới chuyện ăn uống cả.
 
Bãi đỗ xe của tổng giám đốc công ty tách riêng với bãi đỗ thông thường, giữa hai bãi được chia ra bởi một ụ đá tròn.
 
Hiện tại, tất cả đèn trong bãi bên này đều đã tắt, chỉ còn ánh sáng hắt vào từ bên ngoài.
 
⬅ Trước Tiếp ➡