Chung Du Quân cầm hộp bưu kiện nhìn một hồi, trực tiếp mở hộp ra. Bên trong là một lon trà được đóng gói rất đẹp, có thể thấy được nó cũng không rẻ.
“Chung đại nhân.” Hứa Tinh Không gọi Chung Du Quân một tiếng.
Chung Du Quân cởi mở hào phóng, tính tình thân thiện, nên bình thường mọi người đều gọi trêu ông là Chung đại nhân.
“Ơ kìa, Tiểu Hứa.” Khi Chung Du Quân nhìn thấy Hứa Tinh Không thì hơi ngạc nhiên, “Tôi vừa định lên văn phòng đây.”
“Bây giờ anh muốn lên không?” Hứa Tinh Không hỏi.
“Không cần, cô xuống rồi thì tôi không lên nữa.” Chung Du Quân trả lời, rồi đặt hộp trà qua một bên, vừa đi ra ngoài với Hứa Tinh Không vừa hỏi: “Dạo này cô đều tan làm rất trễ, công ty nhiều việc lắm sao?”
Thời tiết tháng chín đã có chút mát mẻ, vừa đẩy cửa ra liền có một cơn gió mát lùa vào, Hứa Tinh Không nắm chặt túi xách, mím môi nói: “Không nhiều lắm.”
“Vậy vấn đề là ở hiệu suất của cô rồi.” Chung Du Quân nói đùa.
“Ừ.” Hứa Tinh Không gật đầu thừa nhận.
Sau đó, cô giống như đột nhiên nhớ tới chuyện gì, lấy hai phần tài liệu từ trong túi xách ra. Hứa Tinh Không có chút ngượng ngùng cười nói: “Trợ lý Lý bảo tôi trước khi hết giờ làm việc phải giao lại hai phần tài liệu này cho cô ấy, nhưng có vài chỗ tôi không rõ, cho nên muốn mang về nhà làm từ từ. Giờ gặp được anh, tôi liền trộm lười, trực tiếp thỉnh giáo anh một chút vậy.”
“Ha ha, được thôi.” Chung Du Quân cười rộ lên, nhận lấy phần tài liệu. Anh nhìn thoáng qua, sau một lúc lâu lại cau mày.
“Chỗ này nè…” Hứa Tinh Không lấy bút ra, khoanh vùng một chỗ.
Chung Du Quân lật sang trang khác nhìn một chút, sau một lúc lâu mới hỏi: “Lý Diệu Tuyết bảo cô dịch cái này à?”
Hứa Tinh Không sửng sốt, gật đầu nói: “Đúng vậy, có gì không ổn sao?”
Chung Du Quân vỗ vỗ lên tài liệu, cười nói: “Tôi cầm mấy cái này đi trước, đêm nay cô không cần làm thêm giờ.”
“Nhưng trợ lý Lý…” Hứa Tinh Không có chút lo lắng.
Chung Du Quân cười rộ, hỏi Hứa Tinh Không: “Thế nào? Chức của cô ta cao hơn tôi sao?”
“Không có.” Hứa Tinh Không cười, cuối cùng nói một câu, “Cảm ơn Chung đại nhân.”
Sáng hôm sau, Hứa Tinh Không quẹt thẻ đi làm, mới vừa vào cửa, Trần Uyển Uyển đã hí hửng cười chạy tới. Đặt mông ngồi trên bàn Hứa Tinh Không, hất hất mặt về phía phòng làm việc của Chung Du Quân, cười nói: “Lý Diệu Tuyết bị phê bình.”
Hứa Tinh Không cũng bật cười, bỏ túi xách xuống, sắp xếp lại bàn làm việc, hỏi: “Sao vậy?”
“Không biết.” Trần Uyển Uyển tò mò lắc đầu, nhưng sau đó lại vui vẻ nói, “Quan tâm nguyên nhân làm gì, dù sao thấy cô ta bị phê bình là mình thoải mái chết được. Ha ha ha, ai bảo cô ta suốt ngày theo sau lão Hoàng diễu võ dương oai. Đáng đời!”
Lý Diệu Tuyết có quan hệ mờ ám với trưởng phòng phiên dịch Hoàng Thiên Tùng, nên luôn dương oai diễu võ ở phòng làm việc. Hoàng Thiên Tùng đi đâu cũng mang cô ta theo, cô ta cáo mượn oai hùm, tự xem mình như cánh tay phải của sếp. Thời gian vào công ty của cô ta và Trần Uyển Uyển vốn không cách nhau bao nhiêu, Trần Uyển Uyển cẩn thận trong công việc, năng lực nghiệp vụ cũng mạnh hơn, nhưng từ trước đến nay thành tích luôn không bằng cô ta. Vì vậy, quan hệ của hai người họ cũng không tốt.
Hứa Tinh Không không rãnh rỗi quan tâm đến mấy chuyện bát quái này, cô tập trung tinh thần bắt đầu làm việc của mình.
Chung Du Quân cũng không phê bình Lý Diệu Tuyết bao lâu, nhưng khi đi ra sắc mặt cô ta rất khó coi. Trần Uyển Uyển còn đang ngồi trên bàn Hứa Tinh Không chưa đi, thấy cô ta như vậy thì cười hả hê. Lý Diệu Tuyết tức giận nện gót giầy quay về chỗ, váy ngắn ôm mông, âu phục bó sát, bóng lưng phong tình quyến rũ.
“Bình thường mình mắng cô ta thì mắng, nhưng cậu vẫn nên học tập cô ta nhiều một chút.” Trần Uyển Uyển nói: “Cậu nhìn xem, có dáng đẹp thì khoe liền, đâu giống như cậu, ăn mặc kín không một chỗ hở.”
Trần Uyển Uyển vừa nói vừa kéo kéo cổ áo len của Hứa Tinh Không. Cô làm quá đột ngột nên Hứa Tinh Không nhất thời không ngăn lại kịp. Trần Uyển Uyển vừa kéo xuống một chút đã bị Hứa Tinh Không bắt lấy.
Trần Uyển Uyển sửng sốt ba giây, vừa chỉ tay vào cổ cô vừa nói: “Ủa, cổ cậu làm sao vậy?”
Gương mặt Hứa Tinh Không hơi ửng đỏ, cô nắm tay Trần Uyển Uyển, vừa ngăn cản vừa cuống cuồng giải thích: “Bị meo meo cào.”
Thấy Hứa Tinh Không kháng cự, Trần Uyển Uyển cũng không kéo tiếp nữa, chỉ khó hiểu hỏi: “Meo meo nhà cậu chẳng phải rất ngoan sao?”
Hứa Tinh Không nắm cổ áo, đỏ mặt cúi đầu, buồn bực nói: “Bị kích động.”
Trần Uyển Uyển cứ thế bị lừa, trước khi đi còn nói với cô một câu: “Mèo có sạch sẽ thế nào thì cũng là mèo, cậu đừng quên tiêu độc đó.”
Hứa Tinh Không nhớ tới hình ảnh Hoài Kinh từ phía sau cắn lên cổ cô, cả người nóng lên, gật đầu một cái: “Mình biết rồi.”
Không cần làm công việc không cần thiết nữa, cho nên hôm nay Hứa Tinh Không tan việc rất sớm, khi cô rời khỏi công ty thì mặt trời đang lặn dần, làm cho khí trời lạnh giá cũng ấm áp hơn.
Hứa Tinh Không ngồi trên xe buýt, rồi xuống xe ở trạm cạnh bên chợ thức ăn. Khu chợ vẫn ồn ào náo nhiệt, tràn đầy hơi thở cuộc sống. Hứa Tinh Không nhìn dòng người qua lại, cười một tiếng, đã lâu rồi cô không tự làm cơm.
Lúc Hoài Kinh gọi điện thoại tới, cô đang lựa cá ở khu thủy sản. Cô nhìn mấy con cá nhỏ tung tăng bơi lội trong nước, người bán cá đang chuẩn bị vớt chúng lên thì chuông điện thoại bỗng vang, Hứa Tinh Không lấy ra nhìn thoáng qua, ánh mắt hơi do dự. Sau khi nói xin lỗi với người bán cá, cô lùi qua một bên bắt máy.
“A lô.”
Ở đầu kia truyền tới giọng nói chậm rãi từ tốn của Hoài Kinh.
“Đang vui sao?”
Hứa Tinh Không không phải người giỏi đoán ý người khác, nghe Hoài Kinh hỏi vậy, cô có chút kinh ngạc. Cô cầm điện thoại di động, cúi đầu nhìn mấy con cá trong nước, nhẹ giọng nói.
“Ừ, hôm nay tan làm sớm.”
Hoài Kinh nghe thấy giọng nói cố gắng đè xuống và tiếng ồn ào bên đầu kia điện thoại, tưởng tượng ra dáng vẻ cô độc lẫn trong đám đông, mặc váy đỏ, mặt trắng hồng của cô…
Anh khẽ cười, tựa lưng vào ghế, ngón tay thon dài vuốt miệng ly một vòng, giọng điệu ngả ngớn.
“Cho nên, em đang hẹn anh?”
Hứa Tinh Không nghẹn lời.
Cô luống cuống nói: “Không… không có.”