Hỏi xong, anh ta còn gọi người đẩy xe vừa rồi lại, Hứa Tinh Không nhanh chóng xua tay, nói: “Tôi không sao.”
Tuy nói như vậy, nhưng Hứa Tinh Không vừa nhúc nhích chân một chút đã thấy vô cùng đau đớn, cô cắn chặt môi dưới, mỗi lần bước đi đều đau như muối xát.
Chắc là bị trật chân rồi, Hứa Tinh Không cau mày, vậy làm sao về nhà bây giờ?
Bỗng nhiên, túi cá trên tay cô bị lấy đi, sau đó cả người bị nhấc lên, một mùi nước hoa dễ chịu hoàn toàn đối lập với mùi chợ búa bay vào mũi.
Hứa Tinh Không giật mình nhìn lên, thì thấy đường quai hàm tinh tế và đôi mắt nâu nhạt của người đàn ông.
Hoài Kinh bế Hứa Tinh Không kiểu công chúa, thu hút tất cả ánh mắt của mọi người xung quanh, làm Hứa Tinh Không cứng đờ cả người.
Nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại, cô hốt hoảng kháng cự, vừa giãy giụa vừa hạ giọng nói khẽ: “Thả tôi xuống.”
Trên đỉnh đầu, Hoài Kinh nhướng mày, bờ môi gợi lên một nụ cười, mặc cho Hứa Tinh Không giãy giụa, anh lại càng ôm cô chặt hơn. Anh vẫn mặc âu phục, có điều không đeo cà vạt, áo sơ mi trắng mở hai nút cổ, lộ ra một đoạn xương quai xanh đẹp mắt.
“Không phải chuyện thân mật hơn cũng đã làm rồi sao?” Hoài Kinh nói.
Cằm của Hứa Tinh Không căng ra, như điện giật, nhớ lại khung cảnh da thịt hai người kề cận đêmđó, mặt cô đỏ như rỉ máu, bị Hoài Kinh ôm khỏi chợ, lên xe của anh.
Hứa Tinh Không cảm thấy Hoài Kinh giống như cơn ác mộng, cứ ngay lúc cô sắp quên đi, thì anh lại xuất hiện.
Ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế, chân Hứa Tinh Không dễ chịu không ít, cô dè dặt nói cảm ơn rồi cúi đầu hỏi một câu: “Sao Hoài tổng lại ở chỗ này vậy?”
“Tôi theo dõi em.” Hoài Kinh dựa vào ghế ngồi, bộ dáng lười biếng, giọng nói thản nhiên.
Hứa Tinh Không ngây người, trong mắt mang theo khiếp sợ, dường như không ngờ anh lại không biết xấu hổ cũng không cần mặt mũi mà nói với giọng điệu hiển nhiên như thế.
Thấy người phụ nữ bên cạnh dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn mình, tâm tình Hoài Kinh rất tốt, ngón tay anh gõ trên tay lái một cái, nhìn xuống cổ chân sưng đỏ của Hứa Tinh Không, nói: “Đi bệnh viện thôi.”
“Không cần, không cần…” Hứa Tinh Không vội vã xua tay, khi đối diện với ánh mắt của Hoài Kinh, cô lại giật mình dời mắt, nhỏ giọng nói: “Chỉ bị trật thôi, chườm nóng một chút là được rồi.”
Cô gái ngồi ở vị trí phó lái vẫn mặc bộ đồ công sở bảo thủ, cả người chỉ lộ ra bắp chân trắng nõn bóng loáng và phần bàn chân không bị đôi giày cao gót bao phủ.
Cô hơi cúi đầu, cái cổ trắng ngần thon dài, đường cong hàm dịu dàng trầm tĩnh, một bên má trắng hồng, đôi mi cong dài rung rung, bán đứng sự bất an trong lòng cô.
“Sợ tôi sao?” Hoài Kinh khẽ cười, rũ mắt xuống, nói: “Đêm đó bị tôi cắn sợ?”
Cơ thể Hứa Tinh Không cứng đờ.
Hoài Kinh nhìn Hứa Tinh Không xấu hổ đến đỏ ửng cả cổ, lại nở nụ cười, dáng vẻ xấu hổ không chịu được khi bị trêu chọc của cô thật thú vị.
Nghe tiếng cười của người đàn ông bên cạnh, Hứa Tinh Không trầm mặc một lúc, sau cùng lên tiếng hỏi.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Hoài Kinh nhìn Hứa Tinh Không, trả lời rất thẳng thắn.
“Tôi muốn bao nuôi em.”
Đầu óc Hứa Tinh Không vốn đang hỗn loạn, trong nháy mắt lại trở nên trống rỗng.
“Tôi từ chối!” Hứa Tinh Không tức giận, gương mặt cũng đỏ bừng vì giận.
Phản ứng của cô giống như trong dự liệu của Hoài Kinh. Vẻ mặt anh không chút bất ngờ, ánh mắt nhìn thoáng qua túi cá trên tay cô, rồi không nhanh không chậm hỏi: “Em biết nấu ăn sao?”
Hứa Tinh Không: “…”
Cô chuyển túi cá qua tay bên cạnh, thờ ơ nói: “Chỉ biết làm vài món ăn gia đình thôi.”
Hoài Kinh cười, thản nhiên nói: “Đã lâu chưa ăn cơm nhà.”
Hứa Tinh Không: “…”
Rốt cuộc Hứa Tinh Không cũng hiểu, bản lĩnh thay đổi chủ đề của anh quả là hạng nhất.
Cô đã cự tuyệt, cũng không có chuyện gì cần phải nói thêm, Hứa Tinh Không thấp giọng nói: “Nếu Hoài tổng không có chuyện gì nữa thì tôi về nhà trước.”
Hứa Tinh Không bước cái chân không trật xuống xe trước, chuẩn bị đi lò cò về nhà.
“Cân nhắc thử xem.” Hoài Kinh cũng không đuổi theo, anh nhìn Hứa Tinh Không nói: “Chỉ là là bao nuôi về thể xác, sẽ không dính dáng tới mặt tinh thần.”
Dù Hứa Tinh Không tốt tính, nhưng bị xúc phạm như vậy một lần đã rất tức giận, vậy mà Hoài Kinh lại xúc phạm thêm lần nữa. Cô ngẩng đầu lên nhìn Hoài Kinh, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Tôi không thiếu tiền.”
Lúc Hứa Tinh Không tức giận, đôi mắt sáng long lanh, gương mặt trắng hồng mang theo vài phần giận dữ, trông đặc biệt thú vị. Cô vừa nói xong, Hoài Kinh liền nở nụ cười, nụ cười của anh làm Hứa Tinh Không càng tức hơn.
“Nhưng em cần phải biết cách làm thế nào để lấy lòng đàn ông.” Ánh mắt Hoài Kinh ngập tràn ý cười, nhưng không có ý chế giễu mà là trêu đùa.
Cơn giận của Hứa Tinh Không bị nghẹn lại ở cổ họng, Hoài Kinh nói như vậy cũng là do đêm đó cô đã uống một chút rượu để tăng thêm can đảm, sau đó kể hết chuyện của cô và Vương Thuấn Sinh cho anh nghe. Cô nói do mình bảo thủ vô vị nên Vương Thuấn Sinh mới thay lòng thích cô vũ nữ kia.
Hứa Tinh Không đỏ mặt ngẩn ngơ, sau khi lấy lại tinh thần thì chỉ muốn chạy đi, không muốn để ý tới Hoài Kinh nữa.
“Hãy nghĩ tới chuyện này theo một khía cạnh khác, em bao nuôi tôi không mất tiền. Đổi lấy một người bạn tình có kỹ thuật giỏi, có thể dạy cho em tất cả các kỹ xảo trên giường.” Giọng nói của Hoài Kinh lớn dần.
Hứa Tinh Không thấy anh cao giọng nên vội nhìn xung quanh, nhanh chóng quay lại dùng ánh mắt chặn miệng anh. Hoài Kinh thấy cô hốt hoảng, lại nở nụ cười.