Tầm mắt chuyển sang hướng có tiếng kêu, Hứa Tinh Không híp mắt nhìn thì thấy một con mèo nằm trên ghế sô pha. Cô thích thú đi từ trên cầu thang xuống.
Đi tới trước ghế sô pha, con mèo nhỏ hình như không sợ người, mở đôi mắt xanh to tròn nhìn chằm chằm Hứa Tinh Không. Đầu nó hình nêm, đôi mắt to tròn còn có màu xanh da trời, bộ lông vừa dài vừa dày, ở khóe mắt và trán có một đốm nâu nhạt.
Là một con mèo Ragdoll.
Sau khi con mèo nhìn thấy Hứa Tinh Không thì cái đầu nhỏ hơi ngẩng lên, phần lông trên cổ còn dày hơn những chỗ khác, giống như đang đeo khăn choàng. Nó hơi ngửa người ra sau, giơ cái chân phải lên, khều về phía Hứa Tinh Không một cái.
“Meo meo”.
Tiếng kêu rất mềm mại, mang theo chút non nớt.
Tim Hứa Tinh Không thoáng chốc mềm nhũn.
Cô ghé vào thành ghế sô pha, nhẹ nhàng đưa tay đến trước mặt mèo Ragdoll, hé môi cười, giọng điệu khe khẽ mà dịu dàng, ngoắc tay nói: “Qua đây.”
Con mèo giống như nghe hiểu, nó hạ người xuống, cất bước đi tao nhã xinh xắn. Con mèo nhỏ đi tới tay Hứa Tinh Không thì ngước mắt lên nhìn cô.
Hứa Tinh Không hơi do dự một chút, sau đó liền đưa tay vuốt ve đỉnh đầu con mèo, cảm giác mềm mại và ấm áp khiến cho Hứa Tinh Không càng cười tươi hơn. Cô vuốt ve mấy cái, con mèo nhỏ hơi híp mắt lại, dứt khoát ngồi xuống ghế ngẩng đầu lên cho Hứa Tinh Không sờ.
Khi Hoài Kinh tỉnh lại thì bên cạnh đã không còn người. Nhớ tới lần đầu tiên với nhau, sáng hôm sau cũng không thấy bóng dáng cô đâu. Xem ra cô rất biết cách chạy trốn, rõ ràng buổi tối dưới sự dẫn dắt của anh, cô đã có thể phóng túng mê hồn, thế nhưng sau khi ân ái xong, cô lại khôi phục sự bảo thủ ban đầu, không dám đối mặt với anh sau khi kích tình tan biến.
Hoài Kinh tiện tay mặc một bộ đồ ngủ vào, đứng dậy mở cửa. Đi đến trước cầu thang, tầm mắt anh rơi vào ghế sô pha dưới lầu, hình ảnh ấm áp kia làm cho ánh mắt anh hơi trầm xuống, bờ môi giương lên.
Ánh nắng ven biển luôn rực rỡ hơn ánh nắng nội thành, hòa với gió biển, xuyên qua cửa sổ thủy tinh, những tia sáng vì bị cản trở mà tạo thành những mảng sáng tối không đồng đều trên sàn, nhưng mặt cắt lại hết sức tinh tế.
Người phụ nữ trên sô pha quay lưng về ánh nắng, cả người như bị ép cong, nằm cuộn người trong lòng ghế. Cô cong người làm phần váy phía sau bị co lên một đoạn, chiếc váy kia vốn dài qua đầu gối, nhưng bây giờ lại phủ ở giữa đùi. Đôi chân thon dài thẳng tắp, làn da trắng nõn mịn màng, vẻ mặt tươi cười dịu dàng trêu chọc con mèo trong tay, cô chẳng hề hay biết nhìn từ phía sau mình quyến rũ cỡ nào.
Cổ họng Hoài Kinh chuyển động một cái, bước chân xuống lầu.
Mặc dù Hoài Kinh mặc đồ ngủ, nhưng Hứa Tinh Không vẫn nghe được tiếng bước chân của anh. Cô nghe thấy tiếng bước chân dần dần tới gần, nụ cười trên mặt từ từ biến thành sự khẩn trương. Cô quay đầu nhìn về phía tiếng động, anh đã mỉm cười đi tới.
Hứa Tinh Không không động đậy, cô cảm nhận được bước chân của anh ngày càng tới gần, cuối cùng dừng lại phía cô.
Hơi thở của anh hòa vào ánh nắng, bao trùm lấy cô, giống như thân thể anh vậy. Anh vén chân váy của cô lên, bởi vì sợ đánh thức anh nên cô chưa mặc nội y.
Lúc hô hấp của Hứa Tinh Không đang dồn dập thì anh tiến vào.
Bàn tay đang vuốt ve con mèo hơi run lên, cổ họng phát ra thanh âm khe khẽ.
Động tác của anh dừng lại, rũ mắt nhìn Hứa Tinh Không một cái.
Cô cũng không có động tác gì, chỉ dịch người xuống một chút, đưa tay che kín miệng mình. Mặt khác một bàn tay đang đặt trên đầu con mèo cũng dần dần dời đi, phũ lên mắt nó…
Anh xông vào, cô đồng ý.
Đến khi Hoài Kinh run rẩy bắn vào trong lần cuối cùng, thì hai chân của Hứa Tinh Không như bị rút gân, bỗng chốc mềm nhũn. Người cô trượt xuống sô pha, nhưng chưa rơi xuống hẳn thì một cánh tay ôm lấy eo, cô kéo lên.
Lưng Hứa Tinh Không dán chặt vào ngực Hoài Kinh, cô có thể cảm nhận được nhịp tim dữ dội trong lồng ngực anh. Hứa Tinh Không dần dần hoàn hồn, chống lên sô pha rồi nhẹ nhàng gỡ tay Hoài Kinh ra, khàn khàn nói: “Tôi…Tôi tự đứng dậy được.”
Hoài Kinh cười cười, cũng không kiên trì, liền buông tay ra.
Anh vừa buông tay, cả người Hứa Tinh Không lại lập tức mềm nhũn, hai đầu gối hơi khuỵu xuống, cùng lúc đó, cô cảm nhận được có thứ gì đó đang chảy ra.
Cả người Hứa Tinh Không cứng đờ.
Trong phút chốc cô chưa kịp phản ứng, người đàn ông phía sau khẽ cười ra tiếng rồi dùng sức bế cô lên.
“Không…” Hứa Tinh Không giãy giụa một chút, nhưng hai chân vừa động thì mặt lại ửng đỏ.
“Thả xuống nữa không?” Hoài Kinh làm bộ muốn thả cô xuống.
“Tôi…” Hứa Tinh Không cuống quýt nhìn anh.
Lần này, Hoài Kinh bật cười thành tiếng, ôm cô đến phòng tắm trên lầu hai.
Hứa Tinh Không tắm một lần nữa, sau đó mặc quần áo rồi ra khỏi phòng tắm. Cô kéo cổ áo lên cao, nhưng hiệu quả quá thấp, cổ cô lại vừa bị Hoài Kinh cắn hai dấu mới đỏ ửng.