Ngoại trừ bề ngoài xinh đẹp, những chỗ khác giống như là học sinh giỏi nhìn đâu cũng thấy, ngăn nắp, nhạt nhẽo không thú vị.
Là kiểu học sinh tốt "thích hợp làm lớp trưởng nhất".
Lúc đầu ấn tượng của Sở Bỉnh Văn với học sinh bình thường này chỉ có vậy.
Không ngờ rằng ở chung chưa đến 24 tiếng, cô đã mang đến cho anh sự kinh ngạc.
Ánh mắt của cô giống như đang nhìn con mồi.
Đối với ánh mắt tương tự thế này Sở Bỉnh Văn đã không còn chút xa lạ nào, từ nhỏ đến lớn anh đã gặp không ít ý nghĩ yêu đương trần trụi không chút che giấu.
Nhưng vẻ mặt mang tính xâm lược như thế, anh thấy rất ít.
Càng đừng nói đến là học sinh cấp ba chưa rành thế sự.
Trong mắt anh mang theo nghiền ngẫm, cuộc sống đơn điệu nhàm chán hình như phải pha chút lạc thú rồi.
Lý Cẩn Du hồn nhiên không biết suy nghĩ nội tâm của Sở Bỉnh Văn, trong lòng vẫn tính toán làm sao để chơi đùa Sở Bỉnh Văn trong lòng bàn tay.
Giống như con gái tuổi dậy thì vậy, coi thường người trưởng thành, cho rằng bọn họ sẽ dễ dàng bị mánh khóe nhỏ của mình lừa gạt.
Cô muốn nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của anh, ngại sự thuần khiết của cô mà không dám bộc lộ ra dục vọng, tâm thần không yên cảm giác tràn ngập tội ác.
Cô muốn vừa quyến rũ thầy, vừa khiến thầy hiểu lầm là bản thân anh từ nội tâm mà sinh ra tà niệm.
Cô muốn để thầy có ý nghĩ dâm đãng về học sinh của mình rồi tự an ủi.
Không cách nào tự kiềm chế mà rơi xuống vực sâu, nội tâm vĩnh viễn chịu sự khiển trách về đạo đức.
Mà cô, người khởi xướng vô tội không hề hay biết gì về tình cảm của giáo viên.
Cô là học sinh xuất sắc bảo thủ truyền thống, là cô gái ngoan ngoãn nho nhã dịu dàng.
Không có ai có thể trách cô, cô cũng sẽ không vì vậy mà chịu phạt.
Tất cả đều là lỗi của mình giáo viên, đều là do giáo viên bụng đói ăn quàng.
Cô đúng là người bị hại nha.
Chỉ suy nghĩ thôi, quần lót Lý Cẩn Du đã đắm chìm ướt đẫm một mảng lớn.
Cô khẽ vặn vẹo cơ thể, dùng mặt ghế thô ráp miết hạ thân.
Khoái cảm như có như không từ hạ thân theo sống lưng truyền đến đại não, thuận theo độ cọ xát của cô từ từ tăng tốc, khoái cảm càng lúc càng mãnh liệt.
Lý Cẩn Du ghé vào mặt bàn, tay vẫn đang cầm bút siết chặt, giống như đổi một tư thế ghi chép mới mà thôi.
Trong miệng cô không tự chủ phát ra những tiếng thở dốc khe khẽ, hai má càng lúc càng đỏ. Nếu như lúc này có người gần sát lại nhìn, sẽ phát hiện trong mắt cô tràn đầy hương vị tình dục.
Tay cô không kìm được mà di chuyển đến trước ngực, ngón tay luồn vào trong áo khoác âu phục, lại xuyên qua từ khe hở giữa hai cúc áo sơ mi tiến vào.
Ngay tại lúc cô sắp chạm vào nụ hoa sớm đã đỏ sẫm cứng rắn, chuông tan học đinh tai nhức óc vang lên, cô vội vàng thu tay lại, sửa sang lại quần áo chỉnh tề.
Lý Cẩn Du không kịp kinh ngạc bản thân lại có thể làm ra động tác lớn mật như thế, âm thanh trên bục giảng sớm hơn một bước truyền vào tai cô.