⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lại đợi được một lúc, cuộc họp thường kỳ của giáo viên vào thứ hai kéo dài muộn hơn thời gian tan học một chút, lúc này những giáo viên khác hẳn là vừa rời khỏi.
Mãi đến khi chắc chắn cô đẩy cửa vào trong thì có thể ở không gian hai người, Lý Cẩn Du mới nhích người.
Cô cầm máy tính xách tay và bút lên, cẩn thận đi tới cửa văn phòng, hắng giọng một cái, giơ tay lên gõ cửa: "Thầy Sở?"
Bên trong mãi không có tiếng động, trong lòng Lý Cẩn Du thấp thỏm không yên, nếu như Sở Bỉnh Văn cũng ra về rồi, vậy nước cờ này của cô có thể mất nhiều hơn được.
"Mời vào." Cũng may, âm thanh Sở Bỉnh Văn từ trong cửa truyền vào.
Lý Cẩn Du kéo kéo cổ áo, đẩy cửa đi vào.
Như cô dự đoán, trong văn phòng vắng tanh chỉ có một mình Sở Bỉnh Văn, nghe thấy tiếng đẩy cửa, anh vừa vặn quay đầu nhìn cô.
Sở Bỉnh Văn cũng mặc áo sơ mi, nhưng không giống kiểu đồng phục học sinh như bọn cô, nhìn qua ôm sát người hơn. Cổ áo không kề sát cổ, mà đã cởi cúc thứ nhất, trông nhàn nhã rất nhiều.
Cũng càng thêm dâm mỹ.
Lý Cẩn Du nhìn chằm chằm vào yết hầu của Sở Bỉnh Văn nuốt nước miếng.
"Thầy, em đến muộn." Lý Cẩn Du áy náy đến gần bàn làm việc.
"Không sao." Sở Bỉnh Văn từ trong ngăn kéo rút ra một xấp tài liệu, lật từng tờ tìm bản thời gian biểu.
Xương tay Sở Bỉnh Văn rõ ràng, ngón tay thon dài từ từ lướt trên trang giấy.
Lý Cẩn Du biết bản thân cũng sắp chảy nước miếng rồi, động tác ngón tay khiến cô không kìm lòng được tưởng tượng, nếu như đôi tay kia lướt qua da thịt cô..
"Tìm được rồi." Sở Bỉnh Văn rút ra một tờ giấy, âm thanh người đàn ông trầm thấp hoàn toàn kéo Lý Cẩn Du ra khỏi ảo tưởng.
Lý Cẩn Du lấy lại bình tĩnh, nhưng cô tới quyến rũ thầy giáo, không thể bị thầy giáo quyến rũ lại. Cô tuyệt đối không thể bị sắc đẹp mê hoặc.
Nhất định là do thời tiết quá khô nóng, nếu không cô sẽ không dễ dàng mất hồn.
Lý Cẩn Du ưỡn ngực, giống như con mèo lười biếng cúi nửa người xuống, cánh tay duỗi về phía trước, mãi cho đến khi nửa người đều có thể dán sát vào bàn làm việc.
Nửa bộ ngực sữa của cô kề sát vào bàn làm việc, lấy giấy bút ra đối chiếu với nội dung trong giấy để chép. Từ góc nhìn của Sở Bỉnh Văn có thể dễ dàng lén nhìn được nơi đẫy đà kia.
Lý Cẩn Du tự nhận ngực cô rất đẹp, cặp bồng đào càng đẫy đà hơn các bạn đồng trang lứa, khuôn ngực lại càng căng tròn. Cũng không phải là kiểu đẫy đà trưởng thành mặc cho người khác nhào nặn, nếu như nhìn từ bên cạnh, ngọn núi cao vút no đủ tràn đầy sự ngây ngô của thiếu nữ.
Mà xúc cảm mềm mại, lại dễ dàng khiến người khác có dục vọng muốn nếm thử một chút.
Sở Bỉnh Văn đương nhiên chú ý tới điểm này.
Khi thiếu nữ đi vào văn phòng đã chú ý tới. Cô cào loạn mái tóc, cổ áo mở rộng, giống như là hướng về phía anh cầu hoan.
Không biết cô có rõ hay không, biểu cảm cô vô tội thanh thuần sẽ càng dễ dàng kích thích thú tính của đàn ông.

⬅ Trước Tiếp ➡