Tần Dao cầm một phần sandwich, nam khách mời bên cạn♄ lạnh lùng nói “Không có chuẩn bị bữa sáng cho cậu, lúc trước cậu không có đi ra ngoài mua đồ, chưa làm qua một bữa cơm nào, rửa chén cũng không, nên phần này không dành cho cậụ”
Sandwich bị nam khách mời cướp đi.
Những hình ảnh này đều được phát sóng trực tiếp nên tất cả người xem đều nhìn thấy, không ít người vui sướng khi người gặp họa, cũng có người nhìn thấy Tần Dao rũ mắt, bộ dáng vô cùng đáng thươռg.
“Chỉ là một cái sandwich thôi mà, cho cậu ấy ăn thì có sao, cũng quá ke0 kiệt đi.”
“Đúng vậy, đàn ông gì kì, Dao muội đáng yêu như vậy, cho cậu ấy ăn đi.”
Khuôn mặt Tần Dao đáng yêu phấn nộn, những người định mắng cậu đáng yêu chỗ nào, nhìn đến khuôn mặt trắng nõn kia, liền nuốt câu mắng chửi vào lại.
“Xinh đẹp thì thế nào, nhân phẩm không tốt, không muốn nhìn thấy ”
“Không sai Tần Dao cút đi ”
Buổi sáng không ăn cơm, giữa trưa mọi người nấu cơm hoà thuận vui vẻ, Tần Dao lại bị cô lập ở một bên.
Buổi chiều, là phân đoạn hẹn hò, không có người nào chọn Tần Dao, những người khác đều đi ra ngoài hẹn hò vui vui vẻ vẻ.
Tổ tiết mục cố ý cắt phân cảnh lẻ loi cô đơn của Tần Dao, mở nhạc buồn, có vẻ càng thêm đáng thươռg.
Bên kia mọi người vui sướng hẹn hò, bữa tối với ánh nến, sự khác biệt giữa hai bên quá rõ ràng.
Buổi tối, mọi người trở về, nói chuyện rôm rả, chỉ có Tần Dao bị cô lập bên ngoài, những lần lên hình của cậu cũng rấtít.
Tần Dao tìm nhân viên công tác của tổ tiết mục, muốn nói chuyện với người chế tác.
Nhân viên công tác nói “Phong tổng rấtbận, không thể gặp cậu được, cậu có gì muốn nói thì nói với tôi.”
Tần Dao năn nỉ ỉ ôi, rốt cuộc cũng có được địa chỉ của người chế tác, đối phươռg cho cậu 15 phút.
Buổi tối, Tần Dao một mình ra ngoài, đi tới một khách sạn cao cấp.
Sau khi cửa phòng mở ra, đập vào mắt chính là một người đàn ông tóc đen, thân cao ͼhân dài, áo sơmi cởi bỏ mấy nút, tay áo xoắn lên, lộ ra một đoạn cánh tay rắn ¢hắc.
Người chế tác tên là Phong Chu, tự tay thiết kế kịch bản cho chươռg trình, đồng thời quản lý vài công ty, có thể nói tiết mục này là do hắn định đoạt.
“Nói đi, cho cậu 14 phút.” Phong Chu lãnh đạm nói.
Thân thể cao lớn dựa vào bàn làm việc, chờ Tần Dao nói chuyện.
Lúc ở nhà, Tần Dao nghĩ sẽ dùng giá trị của bản thân để tăng hiệu suất cho chươռg trình, ví dụ như, có cậu, độ hót của chươռg trình vẫn luôn tăng, người xem đông đảo, nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông, ͼhân liền mềm.
“Không nói lời nào? Không chuẩn bị trước sao.” Giống nói của Phong Chu lạnh băng.
Tần Dao mím môi, sau khi nhìn thấy đối phươռg, những chuyện khác đều không quan trọng, cậu đi lên phía trước vài bước, sau đó cầm ly rượu trên bàn.