⬅ Trước Tiếp ➡
 
Cung Trạch dang hai tay ra như tỏ vẻ hiểu ý, ôi trời, chướng mắt anh ta thì cứ nói thẳng ra, giờ anh ta thành bóng đèn rồi chứ gì?
 
Cung Trạch đút tay vào túi quần, xoay người rời khỏi, trước khi đi vẫn không quên trêu anh, “Anh nghẹn ba năm nay rồi nên cần kiềm chế một chút, đừng lăn lộn cô gái bé nhỏ này quá không thì hỏng mất đấy…”
 
Nói xong không đợi Giang Thiếu Huân tức giận thì anh ta lủi mất.
 
Giang Thiếu Huân siết chặt nắm đấm, hừ, còn biết thức thời cơ đấy.
 
Trường Hoan kiểm tra một lúc thì thấy Đâu Đâu thực sự không sao, lúc này cô mới yên tâm và bình tĩnh lại.
 
“Anh này… Thực sự cảm ơn anh rất nhiều vì đã đưa Đâu Đâu tới bệnh viện, không biết, anh có thể nói cho tôi biết anh gặp Đâu Đâu ở đâu không?”
 
Trường Hoan đứng lên, xoay người đối diện với Giang Thiếu Huân. Cô cứ có cảm giác như đã gặp người đàn ông này ở đâu đó, nhưng nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra.
 
Giang Thiếu Huân không trả lời, một tay đút vào túi quần, nhàn nhã như đang dạo trong vườn hoa mà tới gần cô, “Hao tổn tâm cơ để thiết kế ra trò này, cô thực sự không đơn giản chút nào.”
 
Trường Hoan ngây ra, “Hả?”
 
Vẻ mặt ngây thơ mờ mịt của cô cứ như là không nhớ ra anh vậy, diễn viên có khác, kỹ thuật diễn hơn xa người thường, có thể tùy thời gian tùy địa điểm mà nhập diễn cho anh xem, tiếc rằng, anh đã gặp không ít người như cô rồi.
 
“Thằng bé là con cô đúng không?” Giang Thiếu Khanh nhếch môi, “Cô cũng nhẫn tâm thật đấy.”
 
“Tôi không hiểu anh đang nói gì cả, hơn nữa, Đâu Đâu không phải con tôi.” Trường Hoan mím chặt môi lại, trong đôi mắt cô chợt lóe một tia đau đớn. Bí mật này, cô đã từng hứa sẽ giữ cả đời, chắc chắn phải giữ cả đời.
 
Cô không thể liên lụy tới những người tốt bụng và vô tội kia được.
 
“Ồ?” Rõ ràng là Giang Thiếu Huân không tin cô.
 
“Tôi thực sự biết ơn anh vì đã cứu Đâu Đâu, tôi sẽ trả lại tiền mà anh đã trả cho bệnh viện…”
 
Trường Hoan vừa nói vừa cầm ví từ trong túi xách ra.

1: Vai diễn bị đổi
 
“Tôi thực sự biết ơn anh vì đã cứu Đâu Đâu, tôi sẽ trả lại tiền mà anh đã trả cho bệnh viện…”
 
Trường Hoan vừa nói vừa cầm ví từ trong túi xách ra.
 
Cô lôi toàn bộ đống tiền mặt ra rồi đưa tới trước mặt anh.
 
Từ trước đến giờ, toàn là anh đưa tiền cho phụ nữ, đây là lần đầu tiên có phụ nữ lại đưa tiền cho anh.
 
Cô nàng này, nếu không phải là người có tâm kế mà thiết kế màn kịch này thì chắc chắn là một người phụ nữ tốt.
⬅ Trước Tiếp ➡