Chương 7
“Đúng đúng, chỗ này ấy mà, nếu không thử thì chẳng ai biết được là có lưu lại di chứng gì hay không…”
Cung Trạch nói với giọng âm dương quái khí. Anh ta vừa dứt lời thì Trường Hoan không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn anh ta.
Đôi mắt lấp lánh ướt át, một đôi mắt như biết nói làm Cung Trạch giật nảy mình, vẻ mặt khoa trương vừa rồi cũng cứng lại.
Người phụ nữ này thật sự rất đẹp, dùng cặp hỏa nhãn kim tinh của anh ta lướt qua một phát là nhìn ra ngay khuôn mặt cô là thật, chưa từng chỉnh sửa, cô không trang điểm nhưng làn da còn mịn màng hơn cả những phụ nữ trang điểm kỹ càng.
Đặc biệt là đôi mắt, ngay cả cô nàng tiểu hoa đán nổi tiếng nhất hiện nay luôn tự cao có một đôi mắt có thể tàn sát cả giới giải trí thì so với đôi mắt cô cũng phải mặc cảm không bằng.
Trường Hoan chỉ liếc người đàn ông ăn mặc như một con chim công một cái rồi rời mắt ngay, cô quay sang, nhìn Giang Thiếu Huân, ánh mắt tĩnh lặng, khuôn mặt không để lộ bất cứ một cảm xúc đặc biệt nào, nhẹ giọng nói, “Xin lỗi anh, nếu như anh lo lắng thì tôi có thể đi cùng anh tới bệnh viện để kiểm tra.”
Giang Thiếu Huân nghe cô nói vậy liền nhếch mép cười.
Mỗi khi anh cười thì cặp mắt đào hoa ấy sẽ lóng lánh rất đẹp, đôi môi hé mở thả ra từng làn khói, khuôn mặt anh mờ mờ ảo ảo trong khói thuốc.
Giang Thiếu Huân mất hết hứng thú, quả nhiên là vậy, phụ nữ đều một giuộc với nhau, vẫn cái kịch bản cũ rích này, chẳng có chút thú vị nào cả.
Có điều, khuôn mặt cô không phụ sự mong đợi của anh.
Anh xua tay, nói với Trường Hoan, “Không cần, cô đi đi.”
Trường Hoan ngẩn ra trong giây lát rồi lập tức nói cảm ơn, cô vội vàng rời đi ngay sau đó.
1: Hôm nay đúng là mở rộng tầm mắt.
Anh xua tay, nói với Trường Hoan, “Không cần, cô đi đi.”
Trường Hoan ngẩn ra trong giây lát rồi lập tức nói cảm ơn, cô vội vàng rời đi ngay sau đó.
Cung Trạch dựa vào tường, dáng vẻ cà lơ phất phơ mà đếm, không cần đếm đến mười thì cô nàng này chắc chắn sẽ quay đầu lại, nếu không tìm cách xin số điện thoại thì ít nhất cũng sẽ trao cho anh tư một ánh mắt ẩn tình đưa tình cho xem.
Nhưng mà, Trường Hoan vẫn đi vẫn đi mà không hề quay đầu, đi đến cuối hành lang, vào thang máy, ánh mắt cũng chẳng buồn liếc lấy một cái.
Phó Tử Ngộ cùng Tần Tấn Dương nhướng mày, buồn cười nhìn Cung Trạch, “Tiểu lục, hiếm thật đấy, lần này cậu thua rồi…”
Cung Trạch cũng ngạc nhiên không kém, “Mẹ kiếp, trên đời này thực sự có phụ nữ không động lòng với anh tư à?”
“Được rồi, đi thôi.”
Giang Thiếu Huân liếc Cung Trạch một cái, nói, “Nếu cậu mà chịu đặt tâm tư này vào công ty thì giờ cậu đã sớm là bá chủ một phương rồi.”
Cung Trạch vẫn nhìn chằm chằm vào thang máy, mãi cho tới khi biển báo trên thang máy hiện số một anh ta mới chịu hết hy vọng, miệng vẫn không chịu thua, “Cô nàng này nhìn thì ngây thơ thế thôi, nhưng lòng dạ thâm sâu thật đấy, đây rõ ràng là phóng dây câu dài để bắt con cá lớn mà…”