Sáng hôm sau, khi người giúp việc mang bữa sáng vào liền thấy đầu gối cô sưng đỏ, gương mặt trắng bệch, cơ thể đã gần như kiệt sức.
Người giúp việc kinh hãi đến biến sắc “Bà chủ, bà chủ, sao cô lại như vậy? Mau đứng dậy đi ”
Nhưng Ninh Tang Tang bướng bỉnh lắc đầụ
Cô cắn chặt môi “Không, tôi không đứng dậy. Tôi muốn đi thăm anh Diễn Châụ.. Cho dù các người không thả anh ấy thì ít nhất cũng để tôi được nhìn thấy anh ấy một lần ”
Đã bốn ngày rồi, Ninh Tang Tang vẫn không biết tình trạng hiện tại của Tống Diễn Châu ra sao.
“Bà chủ, cô đừng làm vậy nữa, sức khỏe của cô quan trọng hơn, mau đứng dậy đi. Đợi tổng giám đốc Dạ đến, cô hãy cầu xin ngài ấy Cô cứ quỳ thế này, tổng giám đốc Dạ ở bệnh viện cũng không thấy được đâu ”
Ninh Tang Tang vẫn không chịu đứng dậy.
Cô mím chặt đôi môi tái nhợt và khô khốc, đầu gối đau đến mức suýt bật khóc “Vậy thì tôi chờ anh ấy, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ thấy thôi…”
“Ôi bà chủ, sao cô lại bướng bỉnh thế này chứ ”
Dù người giúp việc khuyên nhủ thế nào, Ninh Tang Tang vẫn cứ quỳ ở đó, khiến họ vội vàng gọi điện báo cho Dạ Hàn Trầm.
Bên phía Dạ Hàn Trầm vừa mới bôi thuốc xong cho vết thương, nghe tin này liền vừa giận vừa xót, vết thương lại nứt ra.
“Ai cho cô ấy quỳ vậy hả? ”
Giọng Dạ Hàn Trầm vô cùng lạnh lẽo và tức giận “Thân thể cô ấy yếu như vậy, có thể quỳ được sao? Một lũ vô dụng, hầu hạ một người cũng không xong Còn không mau đỡ bà chủ dậy ”
“Dạ, dạ...”
Người giúp việc sợ hãi vội đến kéo cô dậy, nhưng Ninh Tang Tang lại bám chặt lấy khung cửa, không chịu buông tay. Nhìn thấy đầu ngón tay cô sắp bị ma sát đến chảy máu, họ cũng không dám dùng sức mạnh.
Cuối cùng, Dạ Hàn Trầm chưa kịp băng bó lại vết thương đã tức tốc trở về.
“Đứng dậy cho tôi ”
Trên xe lăn, giọng quát giận dữ của Dạ Hàn Trầm khiến Ninh Tang Tang giật mình run rẩy cả người.
Tuy trong lòng rất sợ, nhưng cô không còn ngoan ngoãn nghe lời như trước nữa.
Ngược lại, cô ngẩng đầu lên đầy bướng bỉnh, lấy hết can đảm trừng đôi mắt đỏ hoe giận dữ nhìn thẳng người đàn ông trước mặt “Em không đứng ”
Trừ khi anh chịu đồng ý với em.
“Tốt, rất tốt.” Dạ Hàn Trầm cũng bị cô chọc giận đến mức không nói nên lời, người cầu xin lại còn ngang ngược hơn cả người bị cầu xin.
Anh nghiến chặt răng, bóp thái dương đang đau nhức, giọng lạnh lẽo đầy sát khí “Vậy thì cứ quỳ ở đó đi ”
Quỳ thì quỳ.
Ninh Tang Tang ngẩng đầu lên, căm hận trừng mắt nhìn anh.
Ác ma Anh đúng là ác ma, chỉ biết bắt nạt và hành hạ cô
Hai người đối đầu, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, sát khí lạnh lẽo không ngừng tỏa ra từ người đàn ông khiến tất cả người giúp việc phía sau sợ đến nỗi không dám thở mạnh.
Không biết đã bao lâu trôi qua, đôi mắt to của Ninh Tang Tang đã mỏi nhừ vì trừng quá lâu, đầu gối đau đớn như bị dao cắt, gần như không thể quỳ nổi nữa.
Nhưng cô không muốn thua, vẫn cố gắng gượng đứng vững.
Quỳ mà nước mắt cũng trào ra ào ạt.
Lại khóc nữa rồi
Trái tim Dạ Hàn Trầm bỗng nhói lên, không buồn giận dỗi với cô nữa, lập tức lo lắng đẩy xe lăn tiến đến, kiểm tra đầu gối đã quỳ quá lâu của cô.
Bên ngoài nhìn không thấy gì vì còn mặc quần áo, nhưng khi bàn tay lớn của anh vừa nhẹ chạm vào, Ninh Tang Tang đã đau đến mức muốn rụt lại, khuôn mặt nhăn lại vì đaụ
Dạ Hàn Trầm giận tới mức không biết phải nói gì.
“Đứng dậy ”
Ninh Tang Tang đang định tiếp tục cứng đầu không chịu đứng lên thì người đàn ông bất ngờ lùi một bước, giọng điệu vẫn lạnh lùng “Tôi cho em đi gặp hắn ta đó.”
“Thật không?” Đôi mắt Ninh Tang Tang lập tức sáng lên, cô vội vàng thúc giục “A Trầm, chúng ta mau đi thôi ”