Cửa gác mái có thể mở từ bên trong, hơn nữa chân cô đã không còn bị xích lại.
Thế nhưng áp lực đáng sợ của kẻ đứng trên cao mà Dạ Hàn Trầm tỏa ra khiến đôi chân cô mềm nhũn, không thể cử động.
“Lại muốn chạy sao Bảo bối, em lại muốn chạy ”
Cơn thịnh nộ bùng lên dữ dội trong anh, đôi mắt lập tức đỏ ngầu, như thể cô đã chạm vào điều cấm kỵ của anh.
Anh lao đến, một tay túm lấy cô rồi đè mạnh xuống giường.
Ninh Tang Tang hoảng sợ giãy giụa, cố gắng đẩy anh ra, nhưng trên đầu anh toàn là máu, từng giọt nhỏ tí tách lên gương mặt nhỏ nhắn của cô.
Nỗi sợ hãi khiến cô bật khóc “Máụ.. nhiều máu quá...”
Thế nhưng dường như Dạ Hàn Trầm lại chẳng hề cảm thấy gì.
Anh nắm lấy gương mặt cô, ép cô nhìn thẳng vào anh.
“Thấy anh chảy nhiều máu thế này mà em không vui sao, Tang Tang?”
Giọng anh khàn khàn nguy hiểm, nụ cười lạnh lẽo đến cực đoan.
“Em ra tay vẫn còn quá nhẹ... Để anh dạy em nhé. Đây này, chỗ này...”
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên một vị trí trên đầu mình, giọng nói đầy âm u
“Xương sọ con người ở đây là yếu nhất, chỉ cần mạnh tay thêm một chút... là có thể giết anh ngay lập tức. Nào, đánh đi ”
Anh nói xong liền nhặt chiếc đèn ngủ lên, ép vào tay cô.
Toàn thân Ninh Tang Tang run bần bật, nước mắt không ngừng rơi xuống “Không... không...”
Cô chỉ muốn làm anh ngất đi để chạy trốn, chưa từng có ý định giết anh.
“Anh bảo em đánh ”
Anh siết chặt bàn tay nhỏ bé của cô, ép cô ra tay.
Tâm lý Ninh Tang Tang lúc này đã bị dồn ép đến cực hạn.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Dạ Hàn Trầm, lần đầu tiên trong đời, cô thút thít cầu xin.
“A Trầm... em sai rồi... em không dám nữa đâụ.. Xin anh tha cho em lần này, cầu xin anh...”
“Ha, không dám nữa sao, bảo bối?”
Anh bật cười, đôi mắt ánh lên vẻ điên cuồng đầy bệnh hoạn.
Ngón tay anh khẽ vỗ nhẹ lên gương mặt cô, giọng nói nguy hiểm
“Thật đáng tiếc... anh chưa chết. Em đoán xem, em sẽ phải chịu hậu quả gì đây?”
Hậu quả gì?
Ninh Tang Tang không dám nghĩ tiếp
Trong cơn sợ hãi tột cùng, cô chỉ cảm thấy anh xé rách quần áo cô, cúi xuống cắn lên cổ cô, thô bạo để lại dấu vết.
Ninh Tang Tang đau đớn bật khóc, chân tay vùng vẫy loạn xạ, nhưng đều bị anh mạnh mẽ khống chế.
Anh giống như một con dã thú điên cuồng mất kiểm soát.
Đêm hôm đó, Ninh Tang Tang đã khóc đến ngất đi.
...
Khi cô tỉnh lại, trời đã sáng.
Từ nửa đêm, cô bắt đầu sốt cao, gương mặt đỏ bừng vì nóng.
Dưới lớp chăn dày, cơ thể nhỏ bé của cô lạnh đến mức co rút lại, cơn sốt khiến cô mơ màng mê man.
“Lũ vô dụng ”
Cô loáng thoáng nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Dạ Hàn Trầm.
“Không phải nói nhiệt độ và độ ẩm trong gác mái rất ổn định sao? Vì sao bà chủ lại bị ốm?”
Những người giúp việc cúi đầu sợ hãi, không ai dám trả lời.
Cuối cùng, bác sĩ riêng được giao nhiệm vụ chăm sóc cô mới dè dặt lên tiếng
“Tổng Giám đốc Dạ... có lẽ là vì bà chủ hoảng sợ quá độ, cộng thêm tối qua... anh không kiềm chế, cơ thể vốn yếu ớt của bà chủ không chịu nổi nên mới...”
“Lý do ”
Dạ Hàn Trầm gằn giọng, ánh mắt lạnh thấu xương.
“Một năm rồi, thân thể cô ấy vẫn chưa được điều dưỡng tốt. Tôi nuôi các người để làm gì? Còn không mau cho cô ấy uống thuốc hạ sốt ”
“Phải, phải, Tổng Giám đốc Dạ ”
Trong lòng bác sĩ Trương khổ không nói nên lời. Dạ Hàn Trầm cứ không kiểm soát nổi ham muốn thế này thì làm sao cơ thể của Ninh Tang Tang có thể hồi phục được?
Nhìn thân hình gầy yếu đáng thương nằm trên giường bệnh, bác sĩ Trương do dự một lúc rồi vẫn cẩn thận dè dặt lên tiếng đề nghị
“Tổng Giám đốc Dạ, vì sức khỏe của bà chủ, tốt nhất trong vòng một tuần tới ngài đừng chạm vào cô ấy nữa.”