⬅ Trước Tiếp ➡
“À... Tiểu Lê này, cháu thật sự nhìn thấy mấy thứ đó à?”
Lê Kiến Mộc gật đầụ
Lão Vương hít một hơi, ngừng một lúc rồi hỏi tiếp “Vậy... công trường xảy ra chuyện là vì mấy thứ đó sao?”
Lê Kiến Mộc lại gật đầụ
Sau đó cô kể lại chuyện của Lưu góa phụ, nhấn mạnh vào hai nguyện vọng của bà.
“Vậy cháu có thể tính ra bây giờ con trai bà ấy đang ở đâu không?”
Lê Kiến Mộc đáp “Bà ấy chỉ nhớ tên thân mật của con trai, cũng không biết ngày sinh tháng đẻ, cháu chỉ có thể tính sơ bộ rằng con trai bà ấy hiện tại có khả năng đang ở một vài thành phố phía Tây Nam.”
“Nghe bà ấy có vẻ rất lưu luyến con trai, sao lại không nhớ được tên chính và ngày tháng năm sinh của nó nhỉ?” Lão Vương thắc mắc.
Lê Kiến Mộc lắc đầu “Lưu luyến là một chuyện, ký ức lại là chuyện khác. Khi linh hồn rời khỏi cơ thể, nếu không phải là người tu luyện, ký ức chắc chắn sẽ bị tổn hại. Lưu góa phụ chỉ là một người bình thường, nhớ được đến chừng này đã là rất tốt rồi.”
Lão Vương gật đầu như hiểu như không.
“Ngày mai chú sẽ liên hệ với ông chủ Trần hỏi thêm những người từng sống ở khu vực đó xem họ có biết con trai của Lưu góa phụ ở đâu không.”
Lê Kiến Mộc gật đầụ
“À đúng rồi, chuyện này... nghề của cháu bình thường tính phí thế nào?” Lão Vương cẩn thận hỏi.
Dù lão Vương là đội trưởng công trình nhưng thực sự không dư dả gì, kiếm tiền nhờ công sức vất vả, chưa kể thường xuyên phải bù đắp cho công nhân. Cả năm còn hay gặp chuyện bị chậm trả hoặc quỵt tiền nên cũng khó mà nói chắc được.
Anh ta từng nghe nói mời mấy thầy phong thủy về xem trước khi công trường khởi công, giá cũng phải vài chục đến cả trăm triệụ
Còn Tiểu Lê của họ, vừa biết bắt ma vừa biết pháp thuật, còn lợi hại hơn mấy thầy phong thủy nhiều
Lê Kiến Mộc mỉm cười “Không phải chú Vương đã mời cháu ăn cơm rồi sao?”
Nói rồi, cô rút từ ghế trước ra nửa chai Sprite còn thừa.
“Còn cái này nữa, thế là đủ rồi.”
“Thế không được, mấy thứ này có đáng là bao. Cháu là cô gái nhỏ, chạy cả đêm, dù chú có ki bo thế nào cũng không thể chỉ một bữa cơm mà xong chuyện được ”
Lão Vương cứ năn nỉ mãi, nhất quyết muốn trả công cho Lê Kiến Mộc.
Thấy vậy, Lê Kiến Mộc đành nói “Thế này đi, chờ xem tin tức từ phía ông chủ Trần, đợi việc này giải quyết xong, khi chú dẫn công nhân nhận được dự án này rồi nói chuyện trả công sau nhé.”
Lão Vương nghĩ ngợi một lúc rồi đáp “Được, đến lúc đó chú sẽ tặng cháu một món thật lớn.”
Lê Kiến Mộc cười bất lực, không nói thêm gì nữa.
Xe của lão Vương đưa Lê Kiến Mộc về tận chỗ ở.
Nơi cô ở là một căn nhà tôn thuê, rất đơn sơ và nhỏ hẹp, ngoài một chiếc giường và một cái bàn nhỏ ra thì không còn chỗ để gì khác.
Cô đặt nửa chai Sprite còn lại lên bàn, sau đó ra ngoài rửa mặt, thay quần áo.
Vừa chuẩn bị chui vào chăn, quả dâu tây nhỏ trên tay khẽ động đậy.
Cô cảm nhận được điều gì đó, dùng một ngón tay chạm nhẹ vào nó.
Một làn khói đen từ quả dâu tây bốc ra rồi hóa thành một hồn thể trong căn phòng.
“Anh có chuyện gì à?”
“Ra ngoài hít thở chút thôi.” Người đàn ông nhíu mày nhìn quanh căn phòng, giọng điệu có phần khó chịu “Cô sống ở đây à? Đến chỗ để đứng cũng không có.”
“Anh có thể bay mà.”
Hồn thể thì đâu chiếm chỗ.
Người đàn ông hồn thể “...”
Anh ta chỉnh lại cổ áo vốn không tồn tại của mình, khẽ ho một tiếng “Quên hỏi, tôi nên gọi cô thế nào?”
“Lê Kiến Mộc.”
Cô chui vào chăn, nhắm mắt lại, không định nói thêm gì với anh ta.
Một lát sau, cô lại mở mắt.
“Này, anh gì đó ơi, tắt đèn giúp tôi.”
Người đàn ông đang lơ lửng giữa không trung “...”
‘Tách’, đèn tắt.
...
“Hôm nay sao lạnh thế nhỉ.”
⬅ Trước Tiếp ➡