⬅ Trước Tiếp ➡
Anh có xe, có nhà, có tiền tiết kiệm không? Em gái tôi nhìn cũng được lắm, chỉ cần tiền tới là cam đoan không bao giờ làm anh đội mũ xanh.
Đẹp trai nhất vũ trụ không giận, còn pha trò và trò chuyện với mọi người rất vui vẻ.
Một lúc sau, anh ta mới nhớ đến Lê Kiến Mộc.
Lại tặng thêm một quả lựu đạn nước sâụ
Sau đó hỏi Nữ streamer, có thể xem giúp tôi khi nào tôi gặp được chính duyên không? Nếu mấy năm tới không có thì tôi khỏi yêu đương cho đỡ mất thời gian, thật sự quá mệt mỏi.
Đây là kiểu bị tổn thương mà thành tuyệt vọng.
Nhưng Lê Kiến Mộc vẫn nghiêm túc xem giúp anh ta.
Trên màn hình, cô gái nhỏ chăm chú nhấn nhẹ vào đầu ngón tay, sau đó nhìn vào màn hình, nói “Chính duyên của anh quen anh từ rất nhiều năm trước, sau đó vì chuyện học hành mà xa cách, không liên lạc. Khoảng giữa năm sau hai người sẽ gặp lại. Đó là một cô gái rất đáng yêụ”
Đẹp trai nhất vũ trụ ngạc nhiên nhưng có vẻ hài lòng với kết quả.
Đẹp trai nhất vũ trụ Mượn lời chúc của đại sư. Nếu năm sau tôi tìm được vợ, tôi sẽ quay lại tặng đại sư một bao lì xì lớn.
“Được, tôi chờ.” Lê Kiến Mộc khẽ cười.
Nói xong, đẹp trai nhất vũ trụ rời livestream.
Lê Kiến Mộc nhìn màn hình, nói “Còn ai muốn xem không?”
Bình luận trên màn hình dày đặc, phần lớn đều bàn về đẹp trai nhất vũ trụ.
Có người tỏ ý muốn xem nhưng còn do dự vì phải tặng thưởng một triệu đồng.
Cũng có người nghi ngờ đó là người của streamer, sau đó rời khỏi phòng livestream.
Thấy tạm thời không có ai yêu cầu, Lê Kiến Mộc tiếp tục ăn.
Cho đến khi ăn xong, cô cũng không nghe thấy âm thanh của quà tặng nữa.
Cô thở dài trong lòng, dọn dẹp hộp cơm, định tắt livestream thì bỗng thấy một bình luận.
Hoa Hoa yêu vẽ tranh Xin hỏi, có thể giúp tôi tìm một thứ được không?
Lê Kiến Mộc ngẩn người, nói “Tìm đồ cũng được, nhưng điều kiện là món đồ đó phải là của bạn, hoặc bạn đã từng tiếp xúc lâu dài, như vậy việc tìm vị trí sẽ chính xác hơn.”
Hoa Hoa yêu vẽ tranh Đó là di vật của bà nội tôi để lại. Tôi đã đeo nó từ nhỏ, không biết rơi mất khi nào. Tôi đã tìm khắp ký túc xá mà không thấy.
Lê Kiến Mộc gật đầu “Có thể thử, một lựu đạn nước sâụ”
Hà Hoa có chút do dự.
Điều kiện kinh tế của cô ấy không tốt lắm, một triệu đồng thật sự quá đắt.
Hơn nữa cô ấy chỉ vô tình nhìn thấy ứng dụng này và biết đến Lê Kiến Mộc.
Nhỡ đâu đúng như vài người bình luận nghi ngờ, cô là kẻ lừa đảo thì sao?
Vậy chẳng phải một triệu đồng sẽ mất trắng à?
Nhưng chiếc ngọc bội đó là kỷ vật duy nhất bà nội để lại cho cô ấy, cô ấy không thể để mất nó.
Thôi vậy, một triệu thì một triệu, cùng lắm cuối tuần cô ấy đi làm thêm vài việc nữa.
Quyết định xong, Hà Hoa tìm biểu tượng tặng thưởng nhưng vẫn còn lưỡng lự, gõ một dòng chữ
Hoa Hoa yêu vẽ tranh Cô sẽ không làm màu, nói vài câu rồi lại đòi thêm tiền thưởng chứ?
Trong phim, mấy kẻ lừa đảo thường làm như vậy.
Lê Kiến Mộc bất lực nói “Sẽ không, không có thu thêm bất kỳ phí nào khác.”
Vậy thì tốt.
Hà Hoa bình tâm lại, tặng một quả lựu đạn nước sâụ
Âm thanh hiệu ứng vang lên, sắc màu rực rỡ nổ tung trên màn hình.
Lê Kiến Mộc khẽ gật đầu, nói “Gửi giờ sinh, ngày tháng năm sinh và ảnh của bạn qua tin nhắn riêng cho tôi. Nếu có ảnh của món đồ bị mất, bạn cũng có thể gửi, nhớ là ảnh không chỉnh sửa bằng ứng dụng làm đẹp.”
Hoa Hoa yêu vẽ tranh Không cần phiền thế đâụ Hay là tôi trực tiếp kết nối âm thanh với cô nhé?
Lê Kiến Mộc biết rõ kết nối âm thanh trực tuyến là gì.
Cô không yêu cầu mọi người đều kết nối, vì muốn bảo vệ sự riêng tư của họ.
Dù sao một số chuyện khi được nói ra có thể khó lòng chấp nhận.
⬅ Trước Tiếp ➡