"Xin lỗi Lý Lỵ, em biết một năm qua chị đối xử với em rất tốt, nhưng mảnh ngọc bội đó là kỷ vật bà em để lại. Em không thể để mất nó. Nếu cảnh sát đến mà thật sự không tìm thấy trong tủ của chị, em sẽ sẵn sàng xin lỗi chị trước mặt toàn bộ bạn học "
"Em..." Lý Lỵ tức đến mức trừng mắt, ngực phập phồng dữ dội.
Ngay giây tiếp theo, cô ta thấy Hà Hoa cầm điện thoại bấm số 110.
"Không được, không được báo cảnh sát " Lý Lỵ hét lên, lao tới giật điện thoại của cô ấy.
Càng làm như vậy càng lộ rõ sự chột dạ.
Ánh mắt Hà Hoa cũng thay đổi.
Cô ấy né tránh cú giật của Lý Lỵ, nhanh chóng bấm gọi.
"Alo, chào anh chị, tôi muốn báo án... Lý Lỵ, nếu chị còn động vào tôi, tôi sẽ kiện chị tội cố ý gây thương tích đấy "
Lý Lỵ khựng lại. Những lời cô ta từng dùng để hù dọa Hà Hoa, giờ lại khiến cô ta sợ ngược.
Hà Hoa nhanh chóng báo cáo tình hình của mình với người nhận cuộc gọi.
Cô ấy không thật sự ngốc, trong cuộc nói chuyện với cảnh sát, cô cố ý nói rằng mảnh ngọc bội đó có giá trị rất cao.
Đồn cảnh sát gần trường, chưa đầy mười phút sau đã có mặt.
Cùng lúc đó, ban giám hiệu nhà trường và giáo viên chủ nhiệm cũng nhận được tin và đến ngay.
Khi tất cả có mặt, Hà Hoa mở cửa phòng. Lý Lỵ đang ngồi ở chỗ của mình.
Trong khoảng mười phút chờ đợi, Hà Hoa vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô ta.
Ngoại trừ lúc đầu Lý Lỵ có chút hoảng loạn suýt nữa động tay động chân với Hà Hoa, về sau không biết nghĩ gì mà chỉ trừng mắt nhìn cô ấy một cái rồi quay về chỗ ngồi, lạch cạch bấm điện thoại.
Khi cửa phòng mở ra, ngoài ban giám hiệu và cảnh sát, còn có một người đàn ông trung niên mồ hôi đầy trán chạy vào.
"Chuyện gì vậy? Ai báo cảnh sát?"
"Là tôi " Hà Hoa giơ tay, nhanh chóng giải thích mọi chuyện.
Ánh mắt nghi ngờ của cảnh sát chuyển sang nhìn Lý Lỵ.
Lý Lỵ đứng dậy, cười lạnh "Các anh đến đúng lúc lắm, tôi cũng muốn báo án. Bạn học Hà Hoa đã vu khống tôi, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự và tinh thần của tôi. Tôi cần các anh giúp tôi đòi lại công bằng "
Hà Hoa trợn tròn mắt.
Cô ta vẫn còn có thể cứng miệng như vậy sao?
Cảnh sát nhìn qua lại giữa hai người, cuối cùng nói "Dù là để bảo vệ danh dự của cô hay tìm lại ngọc bội cho bạn học này, giờ hãy mở tủ ra kiểm tra đi."
Lý Lỵ mím môi, thoải mái mở tủ.
Cô ta không để ai lục lọi mà tự tay lấy ra chiếc túi đen mà Lê Kiến Mộc đã nói, đồng thời lấy cả chiếc hộp gấm bên trong.
Mở hộp gấm ra, một mảnh ngọc bội nước xanh trong, ẩn chút sắc lục hiện ra.
"Này, chính là mảnh ngọc bội mà bạn Hà Hoa nói."
"Đúng, đây là kỷ vật bà tôi để lại " Mắt Hà Hoa sáng lên, định đưa tay lấy nhưng bị Lý Lỵ né tránh.
Ánh mắt Lý Lỵ đầy vẻ không thiện chí "Cô có chứng cứ gì chứng minh mảnh ngọc bội này là của mình không?"
"Chị nói vậy là sao?"
Lý Lỵ cười lạnh, quay sang cảnh sát "Thưa các anh cảnh sát, chú tôi kinh doanh đá quý, mảnh ngọc này là món quà sinh nhật chú tôi đặc biệt chọn đá từ Myanmar để làm tặng tôi lúc tôi ra đời. Giờ nó có giá trị mấy chục triệu đồng."
"Nhà Hà Hoa nghèo, ngay từ lần đầu thấy mảnh ngọc bội này đã nói rất thích, còn chụp không ít ảnh. Tôi không ngờ cô ta lại đi vu oan giá họa, muốn chiếm đoạt mảnh ngọc này làm của riêng."
"Thật nực cười, báo án giả nói mảnh ngọc bội này là của cô sao? Cô không nhìn lại điều kiện gia đình mình à? Nhà các cô mà có thể sở hữu mảnh ngọc bội như vậy thì làm sao nghèo đến mức này?"
Hà Hoa tức đến mức sắp phát nổ.
Ánh mắt khinh thường của Lý Lỵ cùng những lời lẽ đổi trắng thay đen khiến gương mặt cô ấy đỏ bừng vì giận.