Theo lý mà nói, đương nhiên là những tài nguyên này sẽ không đến lượt cô ta, nhưng lần nào cũng thế, chỉ cần cô ta tỏ ra bất lực, đáng thương, tiếc nuối trước mặt Cố Dạng, là Cố Dạng đều sẽ thể hiện sự ưu việt của mình, giúp cô ta lấy được tài nguyên đó.
Mặc dù Nguyễn Yên vô cùng chán ghét hành vi như thế bố thí này của Cố Dạng, nhưng cô ta lại thực sự cần nó
Cố Dạng đi dạo trên con đường được lát đá cuội ở trong vườn, ánh nắng ban mai chiếu lên người cô, như phủ thêm cho cô một tầng ánh sáng dịu nhẹ.
Nghe thấy Nguyễn Yên nói vậy, cô ngước mắt lên nhìn cô ta với ánh mắt thương hại, nói “Không sao đâu chị họ Nguyễn Yên, không gặp được ảnh đế Quý cũng là điều bình thường, dù sao hiện giờ địa vị của chị vẫn chưa đủ trình mà.”
Nguyễn Yên “…” Địa vị chưa đủ trình…
Rốt cuộc là Cố Dạng có biết nói chuyện không vậy hả?
Cô ta đã ám chỉ đến thế rồi, mà cô lại đáp lại cô ta bằng một câu nói chọc trúng tim đen như vậy sao?
Nguyễn Yên thầm oán hận trong lòng, hít sâu một hơi, lấy một hộp mỹ phẩm dưỡng da từ trong túi xách ra, một nụ cười xuất hiện trên gương mặt được trang điểm đậm “Đúng rồi em họ, nghe nói bộ mỹ phẩm dưỡng da chị tặng em lần trước đã bị nhóc súc sinh kia phá hỏng rồi, lần này chị cố ý mang đến cho em một bộ mới đây.”
Cố Dạng không khỏi thầm nhíu mày lại, nhóc súc sinh, là đang nói Phong Quyết sao?
Nguyên thân thân thiết với Nguyễn Yên, hai người lại là chị em họ, nên nguyên thân toàn gọi thẳng Phong Quyết là “nhóc súc sinh” ở trước mặt Nguyễn Yên.
Cố Dạng nhận lấy hộp mỹ phẩm dưỡng da “Vậy thì cảm ơn chị họ Nguyễn Yên nhiều nhé.”
Hai mắt Nguyễn Yên sáng lên, nghĩ bụng Cố Dạng đã nhận quà của cô ta rồi, hẳn là sẽ đồng ý giúp cô ta nhắc đến chuyện này trước mặt Cố Triệu Minh chút nhỉ?
Tuy nhiên, một phút trôi qua…
Hai phút trôi qua…
Tận mười phút sau, Cố Dạng vẫn không nhắc gì đến chuyện này.
Ngay lúc Nguyễn Yên không nhịn được nữa muốn nói rõ với Cố Dạng, Cố Dạng bỗng giơ tay lên liếc nhìn đồng hồ, ngắt lời cô ta “Chị họ Nguyễn Yên, tôi phải đến phòng đàn luyện đàn rồi.”
Nguyễn Yên “…”
Nguyễn Yên nhìn theo bóng lưng của Cố Dạng, không nhịn được siết chặt túi, mãi cho đến khi ra khỏi biệt thự nhà họ Cố, mới cười lạnh một tiếng.
Trước đó Cố Dạng là thiên kim thật nhà họ Cố nên cô ta mới nhịn, hiện giờ đã phát hiện ra là thiên kim giả mà cô vẫn còn kiêu ngạo như vậy
Nghĩ đến đây, Nguyễn Yên lấy điện thoại ra…
Nhà họ Cố là gia đình giàu có ở Cẩm thành, rất chú trọng đến việc bồi dưỡng con cái, vậy nên ngoại trừ việc đảm bảo việc học cơ bản ra, từ nhỏ Cố Dạng còn phải học âm nhạc, nhảy múa, thư pháp, lễ nghi.
Mặc dù không cần phải hoàn toàn tinh thông, nhưng ít nhất cũng đều phải thành thạo, mới có thể tránh được việc không đối đáp được với những tiểu thư khuê các của những gia đình giàu có khác khi xã giao.
Đương nhiên, trước khi Cố Dạng xuyên vào truyện cũng là một thiên kim nhà giàu hàng thật giá thật, từ nhỏ những điều cô phải học còn nhiều hơn những gì nguyên thân học ở nhà họ Cố, chỉ có một vài chỗ là khác với nguyên thân.