“Ặc, thế thì không phải là cô ta cố ý tìm đến Tiết Đạc để níu kéo Tiết Đạc đấy chứ?”
“Chắc chắn là vậy rồi, Cẩm Ương Hiên là giới hạn hội viên, chúng ta cũng dựa vào thẻ hội viên trong tay Tiết Đạc mà mới có thể đi vào đây dùng cơm, Cố Dạng cũng không có thẻ hội viên, nếu không phải là đến tìm Tiết Đạc thì đi vào đây đi dạo hay gì ha ha ha…”
Nghe lời nói của mấy người bên cạnh, Tiết Đạc không có biểu cảm gì, khóe môi lại nhếch lên mấy phần, đồng thời đứng dậy đi về phía Cố Dạng.
Mặc dù anh ta không có ý định cưới Cố Dạng, nhưng mà nể tình Cố Dạng vẫn được chiều chuộng ở nhà họ Cố thì anh ta vẫn vui lòng để cho Cố Dạng tùy ý quấn quýt si mê mình.
Sau khi Cố Dạng dẫn Phong Quyết đi vào thì có nhân viên phục vụ tiến lên đón tiếp, mỉm cười nói “Chào cô, xin hãy cho chúng tôi xem thẻ hội viên của cô ạ.”
Ánh mắt của Cố Dạng hơi dừng lại, thẻ hội viên?
Cô chỉ lo kích động khi nhìn thấy nữ chính mở Cẩm Ương Hiên mà quên mất đây là nơi mà cần phải có thẻ hội viên mới được vào.
Bố Cốn là chủ tịch tập đoàn Cố Thị thì đương nhiên là có thẻ hội viên, nhưng mà một thiên kim tiểu thư nhà giàu như cô thì thật đúng là không có tư cách nắm giữ thẻ hội viên của Cẩm Ương Hiên.
Sắc mặt Cố Dạng vẫn ung dung bình tĩnh như trước, hoàn toàn không nhìn ra được là người không có thẻ hội viên, đến mức mà Tiết Đạc ở sau lưng cô chuẩn bị móc thẻ hội viên ra cũng tạm dừng động tác lại.
“Xin chào, tôi đến đây để tìm người.” Dáng vẻ thì thầm nhỏ nhẹ của Cố Dạng trông rất ngoan ngoãn.
Nhân viên phục vụ làm việc ở nhà hàng cao cấp này đã lâu, cũng là người có mắt nhìn người, có thể nhìn ra được Cố Dạng không phú thì cũng quý, cho nên thái độ vẫn rất tốt ”Xin hỏi cô tìm ai ạ.”
“Cô ấy tìm tôi.” Cố Dạng còn chưa lên tiếng đáp lại thì sau lưng đã truyền đến một giọng nam rồi.
Cố Dạng “???”
Thẻ hội viên của Cẩm Ương Hiên có thể đặt trước được một bàn, cho nên người có thẻ hội viên thì cũng có thể mời khách đến đây ăn cơm. Nhân viên phục vụ thấy Tiết Đạc là khách hàng bên trong Cẩm Ương Hiên, bèn mỉm cười rồi lui xuống.
Cố Dạng quay người lại nhìn Tiết Đạc với vẻ mặt mờ mịt “Anh là?”
Tiết Đạc thấy phản ứng của cô như là không biết anh ta, anh ta nhíu mày, lạnh lùng chế giễu “Cố Dạng, sáng nay vừa mới gặp, không phải là cô quên tôi là ai đấy chứ? Đã tìm đến tận Cẩm Ương Hiên rồi, cũng không cần phải chơi trò lạt mềm buộc chặt này đấy chứ?”
Cố Dạng “???” Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi chơi trò lạt mềm buộc chặt vậy?”
Chỉ có điều thấy anh ta nói kiểu này thì Cố Dạng cũng nhớ lại, anh chàng ngạo mạn trước mặt này chính là người sáng nay đã đến nhà họ Cố để từ hôn Tiết Đạc.
Anh ta cho rằng cô đến Cẩm Ương Hiên là để theo đuổi anh ta?
Cố Dạng nhìn Tiết Đạc rồi cười khẽ một tiếng, giọng điệu dịu dàng “Tiết Đạc này, chắc chỉ là hiểu lầm thôi, tôi và A Quyết đến đây là để ăn cơm.”