Chương 17
Trong lòng Hoắc Hành Chu có một suy đoán, nhưng vẫn muốn nghe chính miệng cô nói.
Kiều Tích đỏ bừng mặt, giải thích "Tôi học với ông Trình hàng xóm. Tuy ông ấy không nổi tiếng như Trình Hàn lão tiên sinh, nhưng ông ấy dạy tôi rất tận tâm, người trong thôn đều do ông ấy chữa khỏi."
Quả nhiên.
Cô không biết mình đã bái một sư phụ lợi hại đến mức nào, càng không rõ Trình Hàn đã đổi tên sống ở nông thôn.
"Tôi tin cô." Hoắc Hành Chu thản nhiên nói.
Cũng may.
Anh đã che giấu tung tích của lão tiên sinh, không ai có thể liên hệ ông già ở quê với Quốc Y Trình Hàn được nữa, cũng coi như không làm phiền cuộc sống tuổi già của Trình lão tiên sinh đi.
"Bệnh tình của bà cụ phức tạp, tôi đã tìm cho bà ấy một hộ lý chăm sóc dài hạn. Cô có thời gian thì có thể đến bệnh viện thăm bà ấy. Chi phí y tế sẽ trừ vào tiền khám bệnh của cô."
"Hoắc tiên sinh, thật sự rất cảm kích anh." Đôi mắt trong veo của cô đều là vui mừng "Cảm ơn anh đã tin tưởng y thuật của tôi."
"Kiều Tích, sau này bọn họ đều phải cầu xin em."
Những kẻ có mắt không tròng kia, không biết mình đã bỏ lỡ trân bảo như thế nào.
Anh cũng từng như vậy.
Kiều Tích không hiểu ý của anh, chỉ cảm thấy giọng nói của anh giống như ánh trăng lan tỏa trên mặt hồ đêm xuân, sóng nước dập dềnh, dần sưởi ấm lòng người.
Hoắc Hành Chu lấy từ ngăn kéo điện tử ở bảng điều khiển trung tâm ra một bản thỏa thuận, đưa cho Kiều Tích.
Cô cúi đầu liền nhìn thấy bốn chữ to in đậm "Thỏa thuận kết hôn" ở trên đó. Trong thỏa thuận ghi rõ, đợi sau khi hai chân anh bình phục, hai người ly hôn, thời hạn thỏa thuận tối đa là ba tháng. Đồng thời để cảm ơn, anh sẽ tặng một căn bất động sản và tấm séc một triệu tệ.
"Cô không có dị nghị gì thì ký tên đi. Tôi không muốn nợ ân tình, đây cũng coi như một bản thỏa thuận bảo mật." Đây là thỏa thuận anh soạn thảo sau khi xem bản báo cáo điều tra hôm qua.
Kiều Tích ngước mắt nhìn anh một cái, ký xuống những nét chữ thanh tú nhưng lại mang theo vài phần sắc sảo.
"Hoắc tiên sinh, hợp tác vui vẻ."
Dáng mắt cô là mắt hạnh rất đẹp, khi cười lên, cực kỳ linh động.
Hoắc Hành Chu ngẩn người, nhếch môi cười khẽ.
Trái tim chưa từng rung động, như bị một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua.
"Kiều Tích, đây là quyền lựa chọn dành cho em."
Anh viết bản thỏa thuận này, chỉ là cho cô quyền lựa chọn, để cô không bị hôn nhân trói buộc.
Đến lúc đó cô muốn ly hôn cũng được, không muốn ly hôn cũng chẳng sao.
...
Sau khi hai người về nhà, thím Tiền vội vàng đón tiếp.
"Thiếu gia, Chu Dục đến thăm cậu đấy."
"Ừ."
Kiều Tích đẩy xe lăn của anh theo con dốc đi vào, vừa qua huyền quan đã thấy trên ghế sô pha có một anh chàng đẹp trai tuấn tú đang ngồi, trên vầng trán trơn bóng lòa xòa vài sợi tóc mái rối, hốc mắt rất sâu, đồng tử ánh lên màu xanh lam như con lai.
"Hoắc Nhị."
Chu Dục đứng dậy, nhìn Kiều Tích nói "Đây là chị dâu nhỏ nhỉ."
Anh ta đặc biệt đến đây xem người phụ nữ khiến Hoắc Hành Chu điều động thế lực ngầm, ngụy trang thành diễn viên quần chúng rốt cuộc là ba đầu sáu tay thế nào.
"Đây là Chu Dục, người không quan trọng. Em không cần khách sáo với cậu ta." Hoắc Hành Chu vì phép lịch sự, giới thiệu cho cô.