⬅ Trước Tiếp ➡

Trác Phong làm xong tất cả, lấy ra gói thuốc nói "Đây là thuốc tắm, mỗi ngày một lần. Ba ngày sau, tôi lại đến châm cứụ"
Ông ta xách hòm thuốc đi thẳng, Kiều Tích mở gói thuốc ra, nhăn mũi ngửi. Cô nhặt ra hai vị thuốc bị động tay động chân ở bên trong, Bạch Phụ Tử và Độc Hoạt.
"Châm cứu không có vấn đề, thuốc có độc."
Gương mặt xinh đẹp của Kiều Tích ngưng trọng "Ông ta thật ghê tởm Còn nghiền dược liệu thành bột phấn, nhuộm màu nữa."
"Tôi có thần y nhỏ, mặc kệ ông ta tính toán thế nào cũng vô dụng." Người đàn ông ngồi bên mép giường, áo ngoài lỏng lẻo khoác trên người anh, nhân ngư tuyến như ẩn như hiện.
Kiều Tích giọng mềm mại nói "Đừng gọi như thế, em chỉ là một sinh viên y khoa bình thường tư chất bình thường, chưa tốt nghiệp thôi."
Hoắc Hành Chu hơi nghiêng người, hạ thấp giọng "Đồ ngốc, em thật sự một chút cũng không biết à."
Cô xứng đáng với một tiếng "thần y nhỏ".
Cũng không biết vị Quốc Y Trình lão tiên sinh kia khi nào mới chống lưng cho cô, giúp cô nổi danh.
"Hả?"
Kiều Tích ngơ ngác nhìn anh.
"Không có gì, cứ theo đơn thuốc của em pha nước tắm cho tôi đi." Hoắc Hành Chu cũng không nói toạc ra, anh nghĩ Kiều Tích ở Hải Thành nhất định sẽ xông pha ra một vùng trời.
"Vậy em dùng châm cứu điều dưỡng cho anh trước nhé, ông ta có mấy huyệt vị châm không đúng." Kiều Tích lôi hòm thuốc xám xịt từ gầm giường ra, bao kim cũ kỹ đã giặt đến bạc màu, bên trong là một bộ kim bạc.
Có thể thấy được cô rất quý trọng, chỉ là Hoắc Hành Chu cảm thấy có chút đáng tiếc.
Trác Phong là cái thá gì
Cô mới xứng dùng kim vàng
Cô cúi người, vê thân kim, nhẹ nhàng đâm vào trong da. Ngải nhung mềm mại quấn quanh đầu kim, cháy ra mùi thơm ngát.
Hoắc Hành Chu chăm chú nhìn cô, Kiều Tích rất xinh đẹp, mặt trái xoan, lông mày lá liễu, mắt hạnh nhân. Dáng môi đẹp hơi cong lên, nhìn sạch sẽ thoát tục.
"Điện thoại của em đâu?" Anh mở miệng hỏi.
"Ở trong túi." Kiều Tích thuận miệng nói.
"Đưa tôi xem."
Kiều Tích nghĩ cũng không nghĩ liền đưa điện thoại cho Hoắc Hành Chu, lại cúi đầu châm cứụ
Hoắc Hành Chu lướt màn hình, mở phần mềm ra cuối cùng cũng thấy ghi chú cô đặt cho anh "Hoắc tiên sinh", thật sự không hề bất ngờ nha.
Anh trực tiếp sửa ghi chú, lại không cẩn thận nhìn thấy mấy tin nhắn, ánh mắt tối sầm.
Kiều Tích ghé lại nhìn một cái, vành tai đỏ ửng lan đến cái cổ trắng ngần.
Xấu hổ chết mất
Sao anh lại đổi thành "Chồng."?
Người đàn ông không hề để ý, đặt điện thoại sang một bên đường hoàng nói "Ghi chú của em quá xa lạ, bị người có tâm nhìn thấy sẽ nghi ngờ đấy."
"Vậy anh ghi chú em là gì?" Kiều Tích phồng má hỏi.
"A, chân hơi đaụ"
Anh một câu liền lấp liếm cho qua, Kiều Tích lại cúi đầu kiểm tra hai chân anh.
Cô thật là dễ lừa.
"Họp lớp tổ chức ở đâu? Cần tôi đưa em đi không?" Hoắc Hành Chu dường như lơ đãng hỏi tới, anh nhìn thấy trong điện thoại cô một số lời lẽ thân mật buồn nôn.
"Sơn Hải Yến. Đến lúc đó em bắt xe qua là được."
Quả nhiên từ chối anh, sợ bị ai nhìn thấy sao?
Hoắc Hành Chu dùng đầu ngón tay xoa xoa mép giường, nhìn cô dọn dẹp xong xuôi, rời khỏi phòng. Anh lấy máy tính bảng từ tủ đầu giường ra, kết nối với camera của biệt thự.
Trên màn hình, xuất hiện khuôn mặt của Trác Phong.


⬅ Trước Tiếp ➡