Chương 34
"Trần Húc, bọn tớ chỉ đợi cậu đến mở phòng bao thôi. Ai chưa đến thì báo số phòng bao trong nhóm cho họ." Lớp trưởng nhắc nhở.
Cậu của Trần Húc là quản lý bộ phận hậu cần của Sơn Hải Yến, chen ngang kiếm được một phòng bao lớn, rất nhiều người trong số họ cả đời cũng không có cơ hội ra vào khách sạn lớn như vậy, nhao nhao lấy điện thoại ra chụp ảnh.
"Đều đi theo tôi." Lòng hư vinh của Trần Húc được thỏa mãn cực lớn "Tối nay chúng ta ăn theo tiêu chuẩn một vạn tám một bàn, các cậu cứ ăn uống thoải mái."
Trong đám người đều ồ lên kinh ngạc, thi nhau tâng bốc anh ta.
Cũng có người len lén nói lời chua ngoa "Đúng là hời cho Kiều Tích rồi, nghe nói tối nay Trần Húc muốn tỏ tình với cô ấy."
Cả nhóm theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, vào phòng bao 201, cách trang trí xa hoa có gu bên trong khiến bọn họ nhìn không chớp mắt, ngay cả đĩa hoa quả cũng là loại phong phú nhất.
"Các cậu cứ ăn trước đi, tôi đi tìm cậu tôi."
Nói xong, Trần Húc nháy mắt với Diệp Mạn Mạn. Người sau xách túi đi theo phía saụ
Trong hành lang tối tăm.
Trần Húc lạnh mặt mở miệng "Cô chắc chắn Kiều Tích sẽ đến?"
Diệp Mạn Mạn dựa vào tường "Cô ấy nói sắp đến rồi. Tôi đã chuẩn bị trước rồi, mười vạn tệ anh hứa cho tôi đừng quên đấy."
Trần Húc hừ lạnh một tiếng "Xong việc không thiếu phần lợi của cô đâụ Chỉ là... chuyện cô ấy được bao nuôi, là thật sao?"
"Là thật hay giả, anh ngủ thử chẳng phải sẽ biết sao." Diệp Mạn Mạn khinh miệt nói "Cô ấy có phải lần đầu hay không, anh còn không cảm nhận được à?"
Trần Húc cười một tiếng, kiểu gì cũng không lỗ.
"Kìa, cô ấy đến rồi." Diệp Mạn Mạn hất cằm.
Cuối hành lang, cô gái sáng trong như ánh trăng đi tới dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, càng lộ vẻ kiều diễm rạng ngời. Ngay cả cái bóng cũng xinh đẹp linh động.
Đáy mắt Trần Húc lóe lên vẻ si mê, ân cần đón tiếp "Kiều Tích."
Diệp Mạn Mạn thay đổi bộ mặt vô hại, khoác tay Kiều Tích thân thiết nói "Mọi người đều đến rồi, chỉ đợi cậu thôi. Cậu không đến, Trần Húc cũng không khai tiệc."
Kiều Tích quay đầu hỏi "Không phải nói sáu rưỡi tập trung sao?" Cô cũng đâu có đến muộn.
"Kiều Tích chúng ta đúng giờ nhất, mau vào đi thôi." Trần Húc ga lăng mở cửa phòng bao "Chỗ ngồi của em anh đều giữ rồi."
Kiều Tích được sắp xếp ngồi giữa Diệp Mạn Mạn và Trần Húc.
Người bên trong nhìn thấy cô, thần sắc khác nhaụ
Kẻ nhát gan thì thì thầm to nhỏ, kẻ to gan trực tiếp mở miệng "Kiều Tích, bộ quần áo này của cậu là mẫu mới mùa xuân năm nay, tốn không ít tiền nhỉ. Ai mua cho cậu thế?"
Giọng Kiều Tích nhẹ nhàng chậm rãi "Người lớn trong nhà mua." Đỗ Quyên sau đó lại mua cho cô rất nhiềụ
Người kia cười khẩy một tiếng, người lớn gì chứ, kim chủ già khú đế cũng tính là người lớn nha.
"Bà nội nhà quê của cậu có tiền cho..."
"Đừng mải nói chuyện, chúng ta lên món trước." Trần Húc trừng mắt cảnh cáo, những kẻ muốn hóng hớt chỉ đành thôi, dù sao cũng không thể đắc tội Trần Húc.
Sau khi lên món.
Bọn họ bận chụp ảnh đăng vòng bạn bè, khoác lác với bạn bè, cũng không có thời gian chú ý đến Kiều Tích nữa.
Diệp Mạn Mạn rót cho Kiều Tích một ly đồ uống "Bọn họ chính là ghen tị cậu lấy được suất thực tập ở bệnh viện thành phố đấy."