Ánh nắng xán lạn, gió phất trúc dao động, trên mặt Phượng Thiên Tuyết rét lạnh, làm cho Vân Nhi khẽ giật mình, không khỏi lui về sau một bước.
"Ơ, đồ quái dị, ngươi cũng dám nhục mạ bổn tiểu thư như vậy, muốn ta đánh chết ngươi?".
Vân Nhi chính là huyền thuật sư cấp hai, cộng thêm thân thể to béo của nàng, muốn đánh nhau, trước kia Phượng Thiên Tuyết và Phượng Thiên Trạch đều không phải là đối thủ.
Nhưng mà Phượng Thiên Tuyết bây giờ, sao lại sợ một cẩu nô tài như vậy?
"Tỷ. . . Ngươi chạy mau, nếu không tỷ sẽ lại bị khinh thường sỉ nhục!". Phượng Thiên Trạch vội vàng kéo Phượng Thiên Tuyết, tránh để tỷ tỷ lại bị khi dễ ở chỗ này.
"Không cần lo lắng, hôm nay tỷ tỷ muốn giáo huấn những cẩu nô tài không có mắt này cho tốt!". Phượng Thiên Tuyết khẽ cười một tiếng, trong mắt hiện lên một tia lãnh ý.
Phượng Thiên Trạch bán tín bán nghi, lúc này Vân Nhi đã lao đến, khuôn mặt dữ tợn nở nụ cười.
"Đồ quái dị, không phải ngươi bị rớt bể đầu óc rồi đấy chứ? Hôm nay không đánh mặt ngươi sưng lên thì ta không phải họ Lý!". Vân Nhi hung dữ giương tay đánh về phía mặt của Phượng Thiên Tuyết.
Phượng Thiên Trạch đang muốn đẩy Vân Nhi ra, không ngờ Phượng Thiên Tuyết một tay nắm chặt cổ tay Vân Nhi, nhẹ nhàng nhấc lên, nặng nề ném qua một bên!
Vân Nhi bị ném qua một bên, đầu đập mạnh lên đại thụ, đầu của nàng lập tức truyền đến một hồi sấm gầm, trước mắt bay đầy sao!
Vân Nhi chấn động, phế vật Phượng Thiên Tuyết, không phải thân thể yếu ớt nhiều bệnh sao, một thùng nước cũng không cầm lên nổi, nàng làm sao lại đột nhiên trở nên mạnh như vậy?
Chu Nhi vốn đứng ở gần đó xem náo nhiệt, thấy một màn như vậy, cũng cả kinh trợn mắt há hốc mồm!
"Ngươi. . . Tiện nhân! Ngươi dám đánh ta, đợi ta nói cho Tam tiểu thư... Nhất định sẽ đánh cho ngươi nửa sống nửa chết!".
Vân Nhi phẫn nộ kêu lên, nàng cảm thấy nhất định vừa rồi chỉ là trùng hợp, bởi vì hôm nay nàng còn chưa ăn sáng, Phượng Thiên Tuyết trở nên mạnh hơn, đây chẳng qua là ảo giác!
"Nói cho Tam tiểu thư? Hả? Lá gan ngươi thật lớn, cẩu nô tài, ta không cho ngươi thấy một chút, ngươi sẽ không biết cái gì gọi là lợi hại!".