⬅ Trước Tiếp ➡
Phượng Thiên Tuyết vừa chậm rãi ăn gà nướng, vừa thản nhiên dặn dò Chu Nhi.
"Dạ, đại tiểu thư!". Chu Nhi hận đến phổi sắp nổ, nhưng chỉ có thể biểu hiện nhu thuận nghe lời.
Rơi vào đường cùng, Chu Nhi và Vân Nhi đành phải đầu hàng, trán của các nàng tràn đầy mồ hôi lạnh, đại tiểu thư vốn là phế vật, nhưng lúc ra tay, các nàng cảm nhận được Phượng Thiên Tuyết có thực lực cấp năm cấp sáu!
Ban đêm, Phượng Thiên Tuyết cho Chu Nhi và Vân Nhi đi mua thảo dược nấu thành nước, còn mình thì đến hồ băng sau tiểu viện.
Cái hồ này, tuy rằng vô cùng băng hàn, nhưng mà linh khí sung túc, giải độc ở chỗ này, là chuyện vô cùng phù hợp.
"Đúng rồi, Thiên Trạch, tỷ bắt mạch cho ngươi.". Phượng Thiên Tuyết đột nhiên nhớ tới chuyện kì lạ của Phượng Thiên Trạch.
Bình thường mà nói, tốc độ tu hành của một người bình thường, sẽ không chậm như vậy.
Phượng Thiên Trạch đã mười bảy tuổi, đáng lẽ nên đến cấp hai hoặc là cấp ba, thế nhưng hắn lại vẫn luôn dừng lại ở cấp một.
Đây đúng là chuyện lạ!
Phượng Thiên Trạch ngoan ngoãn vươn tay, "Tỷ, tỷ biết y thuật sao. . . Có phải đêm qua tỷ được vị cao nhân nào đó chỉ điểm hay không?".
Phượng Thiên Tuyết mím môi cười, "Đúng vậy, cho nên tỷ tỷ mới có thể trở nên lợi hại như vậy, sau này đã có tỷ, đệ không cần phải lo lắng!".
Trong lúc nói chuyện, ngón tay đặt xuống cổ tay của Phượng Thiên Trạch.
Bây giờ thần thức của Phượng Thiên Tuyết còn rất yếu, cho nên cần tiếp xúc thì mới có thể để thần thức đi vào dò tra thân thể của người khác.
Nhưng mà thần thức của Phượng Thiên Tuyết vừa chạy xuống đan điền, đã bị một cỗ ánh sáng nóng rực cản lại!
Phượng Thiên Tuyết không cam lòng, thử lại mấy lần, mỏi mệt khiến nàng chảy mồ hôi ròng ròng, nhưng vẫn không có kết quả gì.
⬅ Trước Tiếp ➡