⬅ Trước Tiếp ➡
Phượng Thiên Tuyết đang định thu hồi linh khí, chuẩn bị rời khỏi ranh giới, bỗng một bóng đen từ trên trời rơi phịch xuống hồ băng làm bọt tuyết văng tung tóe!
Phượng Thiên Tuyết lắp bắp kinh hãi, cạnh hồ cũng không có cây lớn sao đột nhiên lại có người rơi vào đây?
Người nọ rơi xuống hồ rồi nổi lên... những sợi đen bắt đầu phủ kín mặt nước, tứ chi duỗi ra, gương mặt đó đã rơi vào mắt Phượng Thiên Tuyết làm nàng không khỏi khẽ giật mình.
Nam nhân này ước chừng hai mươi tuổi, hai mắt nhắm chặt, hình dáng tuấn dật như người Tiên Tộc vậy, không nhiễm bụi trần, sạch sẽ cao quý.
Khí tức vương giả trên người hắn lộ ra rõ ràng.
Nhưng mà nam nhân này là ai? Sao lại đột nhiên rơi vào trong hồ?
Nam tử đột nhiên rên rỉ một tiếng, toàn thân hắn đều dấy lên một loại hỏa diễm yêu dị nửa vàng nửa xanh, thế nhưng lại không đốt cháy áo bào của hắn, kỳ quái hơn là mặt nước nâng nam tử này lại vững như gương!
Nam tử không chìm xuống cũng là bởi vì thứ lửa này?
Dị hỏa!
Phượng Thiên Tuyết hưng phấn chớp mắt mấy cái, vốn Dị hỏa ở tiểu quốc thật là kỳ vật, Dị hỏa được tìm thấy trên người Ma thú hoặc là Thần Thú, hoặc là một vài địa điểm kỳ lạ.
Lúc trước Phượng Thiên Tuyết còn cảm thấy khó tìm đâu ra Dị hỏa, bởi vì có dị hỏa mới có thể tu luyện, hôm nay Dị hỏa vẫn sống sờ sờ xuất hiện trước mặt Phượng Thiên Tuyết, thật sự là trời giúp nàng đấy!
Vận may, may mắn làm người đố kỵ!
Ở đại lục Thần Giới, tìm Dị hỏa cũng không dễ dàng, mà nàng vươn tay đã có rồi hả?
Phượng Thiên Tuyết tỉnh táo lại, nàng yên tĩnh đứng đó, lẳng lặng nhìn nam tử trước mặt, tầng lửa yêu dị nửa vàng nửa màu xanh như đang hóa giải nổi thống khổ của hắn?
Nhưng chưa đủ.
⬅ Trước Tiếp ➡