Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp thanh tú của Sở Tích Nhi hiện lên sợ hãi và thương hại, "Mặc. . . Hình như sư phụ rất thống khổ, không bằng chúng ta thả nàng đi đi?".
Phượng Thiên Tuyết nghe thấy cực kỳ buồn nôn, ả bạch liên vô sỉ này, lại còn giả bộ thiện lương ở trước mặt nàng? Tất cả đều do nàng ta âm thầm thúc đẩy, nếu không phải nàng ta giả bộ đáng thương vu oan Phượng Thiên Tuyết cắt đứt gân cốt của nàng ta, Hạ Lan Dung Mặc sẽ không thể ra tay nhanh như vậy!
Nếu như nàng cẩn thận hơn, có tâm một chút, nhất định có thể nhìn thấu toàn bộ tình hình!
"Sở Tích Nhi! Đồ bạch liên hoa buồn nôn vô sỉ ngươi, đừng tưởng rằng giả bộ thiện lương thì bản tọa sẽ tha thứ cho ngươi. . . Phượng Thiên Tuyết ta nguyền rủa các ngươi. . .".
"Câm miệng! Không được nhục mạ Tích Nhi!". Hạ Lan Dung Mặc lạnh lùng nói. Ống tay áo trắng như tuyết vung lên, hai luồng sát khí ngưng tụ thành kiếm quang, tàn nhẫn lăng liệt hướng thẳng về phía mặt Phượng Thiên Tuyết!
Xoẹt xoẹt xoẹt...
"A!".
Đôi mắt của Phượng Thiên Tuyết trừng lên tức giận, phát ra tiếng thét tê tâm liệt phế! Mặt của Phượng Thiên Tuyết lập tức bị hủy, vết máu dữ tợn chảy ra! Khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt sắc tú lệ kia, hiện giờ đã trở thành một gương mặt dữ tợn như lệ quỷ!
2: Tra nam tiện nữ!
Sở Tích Nhi cúi đầu, lông mi thật dài che đi chút đắc ý và khinh thường trong mắt.
"Phượng Thiên Tuyết, đừng vô lễ, nếu không bản tôn sẽ băm ngươi thành trăm mảnh! Người đâu, mang chậu ngọc đặt dưới nàng ta!".
Hạ Lan Dung Mặc lạnh lùng nói, Phượng Thiên Tuyết lập tức bị tuyệt vọng dâng lên khiến khuôn mặt càng thêm dữ tợn... hắn bất chấp, bất luận phân tình, chỉ muốn lấy máu của nàng, lấy đi Vĩnh Sinh chi mạch của nàng!
"Mặc, như vậy sẽ rất đau? Không bằng suy nghĩ xem có biện pháp khác hay không, có thể giảm đau đớn của sư phụ đi một ít?". Sở Tích Nhi ngước đôi mắt đẹp lên, lại đổi thành bộ dáng khổ sở động lòng người, biểu hiện thiện lương mềm lòng.
"Tích Nhi, nàng quá thiện lương, nữ nhân này độc như rắn rết, thiếu chút nữa nàng ta đã khiến con đường tu hành của nàng bị phế toàn bộ, nàng còn có thể nói đỡ cho nàng ta, thật sự là khó được... hơn nữa, Phượng Thiên Tuyết chết một trăm lần, cũng không thể nguôi cơn giận của bản tôn!". Hạ Lan Dung Mặc ôm Sở Tích Nhi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ bờ vai nàng ta, gương mặt mới vừa lạnh lùng vô tình kia đã bị nhu tình yêu thương thay thế!
Phượng Thiên Tuyết chỉ cảm thấy đứt từng khúc ruột, vạn kiếm xuyên thân, đôi mắt của nàng trừng lên phẫn nộ, thê lương hét: "Hạ Lan Dung Mặc! Sở Tích Nhi! Phượng Thiên Tuyết ta cam đoan hóa thành lệ quỷ! Sẽ khiến các ngươi vĩnh viễn không được an bình! Nếu có kiếp sau. . . Ta sẽ đem bọn ngươi. . . Khoét, tim, lấy, phổi.. nợ, máu, trả, máu,. . ."
Tiếng khóc thê lương khiến cho mây đen ngoài cửa sổ che kín mặt trăng, huyền thuật sư canh giữ bên ngoài cũng không khỏi sợ hãi nổi da gà, sau một khắc, nghe thấy một tiếng vang lớn từ trong băng lao!