Chương 40
Thấy bộ dáng của anh, Tả Ninh nghĩ thầm muốn trêu chọc anh một chút cho nên có ý giả vờ nghiêm túc "Ừm, để em ngẫm lại xem, anh ấy so với anh cao hơn hai ba centimet, còn đẹp trai thì anh cùng anh ấy lại không giống nhau, nhưng mà anh ấy so với anh trẻ hơn, còn tiền? Nhà anh ấy hình như không nghèo chỉ có tiền, tài hoa sao...ưmm..."
Tả Ninh còn chưa nói xong, đôi môi đã bị anh hung hăng hôn lấy.
Thu Dật Bạch hôn đặc biệt bá đạo, một bên dùng sức cắn môi mềm mại của cô, một bên cạy ra hàm răng đầu lưỡi không kiêng nể quấy phá trong khoang miệng đến nỗi cô không nhịn được ưm một tiếng.
Bây giờ là thời gian đoàn phim nghỉ ngơi, những người may mắn chứng kiến một màn tình cảm mãnh liệt trước mắt nhưng mà đã sớm biết nên không nói gì, chỉ là ngẫu nhiên có vài người liếc nhìn họ bên này, phát ra tiếng trêu đều rất nhỏ.
Đồng Ninh thừa dịp nghỉ ngơi liền tìm Cao Hạ cùng anh tập lời thoại, thấy một màn như vậy không nhịn được tấm tắc "Trước kia không biết đạo diễn Thu đói khát như vậy, chị Tả Ninh thật thảm "
Dừng một chút cậu lại bổ sung "Nhưng mà thấy mỗi ngày trên mặt chị Tả Ninh như có gió xuân, hẳn là rất hạnh phúc."
Cao Hạ không tự chủ mà siết chặt góc áo, đem ánh mắt đang xem đôi nam nữ hôn nhau kéo trở về, lạnh lùng thốt "Không muốn tập thoại sao?"
Đồng Ninh đem tầm mắt thu hồi, nghiêm túc học lời thoại, kết quả là cứ một lúc lại nhìn sang bên kia.
Thấy Thu Dật Bạch ôm Tả Ninh đi đến thang máy, Đồng Ninh trêu đùa "Đạo diễn Thu bộ dáng này thật là...Cũng không biết anh ấy mỗi ngày làm vài lần, chị Tả Ninh sao có thể chịu nổi..."
"Roẹt " Tờ kịch bản trong tay Cao Hạ bỗng chốc rách làm hai, trên mu bàn tay của anh lưu lại một vết hồng nhàn nhạt.
Nhìn bóng dáng đôi nam nữ đã đi xa, anh tự giễu mà cười cười "Bọn họ thực hạnh phúc, làm sao người ngoài như chúng ta có thể quan tâm."
Đồng Ninh có chút nghiền ngẫm mà nhìn anh "Anh Cao Hạ, anh cũng thích chị Tả Ninh sao?"
Giọng nói của Đồng Ninh dường như không giống như đang hỏi vấn đề mà ngược lại càng giống như khẳng định như vậy.
Cao Hạ sắc mặt cứng lại, ánh mắt sắc bén bắn về phía Đồng Ninh "Đừng nói bậy "
Đồng Ninh bĩu môi "Anh không cảm thấy anh biểu hiện rất rõ ràng sao?"
Sắc mặt Cao Hạ lúc này càng trở nên khó coi, Đồng Ninh chính là cố tình gây chuyện, không sợ chết nói "Lúc nghỉ ngơi, phân nửa thời gian có phải anh đều nhìn lén chị ấy, lúc quay phim, anh thất thần mười lần thì chín lần đều là vì chị ấy. Như vậy anh nói đi, không chỉ có em thực ra hơn nửa đoàn phim đều phát hiện chỉ là họ không dám hỏi anh thôi, bàn tán sau lưng cũng không dám để anh biết."
Nói đến đây, cậu làm ra bộ dáng thấm thía, vỗ vỗ vai Cao Hạ "Anh, theo đuổi con gái không phải phạm pháp, anh xem anh ở trên màn ảnh biết ăn nói, như thế nào đằng sau lại...như vậy."
Đồng Ninh khoa tay múa chân nửa ngày, vẫn là không biết nên dùng cái gì hình dùng ánh mắt của Cao Hạ cho đúng.
Cao Hạ ngơ ngác nhìn cậu "Ai nói tôi muốn theo đuổi cô ấy?"
"Thích còn không theo đuổi, không phải là bị ngốc sao?" Dừng một chút, bộ dáng của Đồng Ninh đột nhiên bừng tỉnh, "A, em biết rồi, bởi vì anh cùng đạo diễn Thu là anh em tốt, cái này gọi là vợ bạn không thể chạm vào, cho nên anh từ bỏ, chủ động đem người nhường cho đạo diễn Thu đúng hay không?"
Cao Hạ bộ dáng biểu tình như quái vật nhìn cậu, đáy mắt lộ rõ sự khinh bỉ.