⬅ Trước Tiếp ➡
bé Trúc nầy,nói đi em thích ăn cái gì? Con bé không trả lời chỉ đưa mắt nhìn mẹ như muốn hỏi ý kiến....Thu e ngại nói...
Ăn gì cũng được mà...không cần cầu kỳ đâụ..Thu e ngại Đức dẫn 2 mẹ con xuống nhà hàng nổi.Ngày xưa cả gia đình nàng cũng hay thường vào,nhưng hôm nay đã đổi thời,cách ăn mặc của mình không tiện lắm...
Vậy mình xuống nhà hàng nổi ăn uống đi...Bé Trúc nè em có thích không?
Không trả lời nhưng ánh mắt lại nhìn mẹ....Đức mĩm cười
Thôi cứ thế nhé...chúng ta xuống ăn một bửa,nói xong Đức cầm tay con bé đi trước...Thu thấy vậy đành thở dài rảo bước theo saụ..
Má...má...
Thu giựt mình khi nghe tiếng con gái gọi inh ỏi,tưởng mình nghe lầm nhưng nàng vẫn theo bản năng quay đầu lại,Trúc đang ngồi trên xe đưa tay vẫy vẫy gương mặt rạng rở..người lái xe không ai khác là Đức,sau bửa ăn ở nhà hàng,gần 1 tuần trôi qua nàng không gặp lại Đức không ngờ hôm nay lại chở Trúc tới đây trong lúc nàng đang đón xe đi về.
Cô à lên xe đi...Đức chồm ra gọi...
Vì Trúc đang ngồi phía trước bên cạnh tài xế nên Thu mở cửa sau bước lên xe ngồi vào hàng ghế phía sau,nhìn vẻ mặt rạng rở của con nàng cũng vui lây nhưng lo ngại vu vơ,nàng và Đức không bà con thân thuộc gì,chỉ sợ vài bửa sau khi con bé đã quyến luyến với Đức thì trở lại tình trạng củ...chỉ có hai mẹ con nàng.Nghỉ thì cứ nghỉ nhưng nàng phải làm sao?thôi thì cứ mong con bé được vui càng lâu càng tốt.
Hôm nay muốn cho cô và bé Trúc xem chổ nầy nên mới tới nhà chở em tới đón cô,không xin phép trước mong cô đừng trách cháu nha.Đức lể phép vừa giải thích vừa xin phép dù Thu có trách cũng không thể nào hơn nửa nàng cũng không trách nó,trái lại nàng vô cùng cảm kích,trước đây khi còn giàu có bạn bè rất nhiều,từ lúc sa cơ,cửa nhà sa sút tận cùng,bạn bè trước đây gặp nàng thì lạnh nhạt tránh xa,bởi vậy nàng mĩm cười
Không có gì,cô lại cám ơn cháu chở dùm về nhà,à mà cháu nói cái gì chổ nầy?
Tí nửa cô sẻ biết...Đức mĩm cười bí mật..Thu cũng không hỏi thêm.
Chiếc xe chạy một hồi rồi chậm lại rẻ vào một con hẽm lớn xong ngừng lại trong sân của một căn nhà,sân khá rộng,một bà cụ đang quét sân trước nhà nhìn thấy Đức cười hỏi
Đến rồi à...đang chờ cháu đây...chuyện có chút thay đổi?mấy đứa con muốn bà quyết định bán luôn nếu có thể được ...hai ba ngày nay có nhiều người hỏi rồi...Lúc trước hình như cháu có ý định muốn mua nên bà già nầy đặc biệt cho cháu nên chờ...
Vậy sao?ừm như vậy cũng được ...không có vấn đề gì lớn....đầu óc Đức lúc nầy đang hoạt động mạnh mẻ,quyết định của con cháu bà cụ làm nó mừng trong bụng,mua luôn cái nhà là chuyện tốt,sau nầy nếu không suông sẻ thì bán lại cũng không sợ lổ....nó hỏi
Vậy bà Tư bán giá bao nhiêu?
2 tỷ chắc giá....hôm qua có người ướm giá 1 tỷ 8....
Giá không đắc...mình có 1 tỷ,mướn thì không thành vấn đề...nhưng nếu mua thì không đủ ah...nhưng nếu kéo thím ,má và dì hai thì dư sức....bởi vậy nó hùng hồn quyết định
bà Tư cho cháu 3 ngày...ngày kia sẽ quyết định thôi,có được không?
được thôi...chổ bà con...dể nói hơn...cứ như vậy đi...
Cám ơn bà cô,3 hôm sau quyết định,cháu nghỉ không có vấn đề,chỉ là tìm cách gom tiền thôi...À,Cháu hôm nay dẩn người bà con tới coi 1 chút..nói xong nó quay qua giới thiệu Thu,nàng đang đứng ù ù cạc cạc không hiểu Đức nói cái gì...Bà cụ mĩm cười gật đầu chào Thu rồi nói...
Vậy 2 người cứ tự nhiên nha... già nẩy chờ tin cháụ..
Ừm...sẻ mau thôi...Đợi bà ta vào nhà Đức quay sang hỏi Thu
Cô thấy nơi nẩy ra sao? mở 1 nhà hàng
có được không?
Thu trố mắt nhìn Đức
Đức muốn nhà hàng à?
Không phải là Đức mà là cô...Đức cười..
⬅ Trước Tiếp ➡