Bà chủ Thu thiệt dấu kín nha...có chổ dựa lớn vậy mà không nói gì làm tui xuýt chút nửa phạm tội tầy đình rồi...Gã nói tới đây thì dừng nhìn Thu với ánh mắt dò xét,gã vẩn không tin tưỡng người đàn bà trước mặt lại có gốc bự và gã cũng hy vọng là gã đoán sai...hai tháng nay,từ lúc thấy người đàn bà nầy ,gã lúc nào cũng muốn đè xuống như những người đàn bà khác,ai cũng phục cái dâm uy công an của gả.
Thu nhìn gã công an trước mắt,nàng đã hiểu ra,Thu cãm thấy thật khoan khoái khi nhìn bộ dáng của gả hiện giờ...Tối qua Đức có nói cho nàng biết mọi chuyện có thể an tâm nhưng nàng không ngờ lẹ vậy,cái gã nầy bây giờ trước mặt nàng có vẻ xốn xang,sợ hãi.Tuy Thu không biết rỏ lắm đã xảy ra chuyện gì nhưng nàng biết chắc gả nầy đang sợ vở mật...nàng cười mĩm chi...nhìn Vinh với ánh mắt khinh bỉ
Xếp Vinh nói gì vậy tui không hiểu ...
Nhìn nụ cười của người đàn bà trước mặt khiến tâm trạng của Vinh như rơi xuống vực thẫm ,nụ cười châm biếm rỏ rệt làm sao gả không nhận ra chứ? Cho nên mặt gã trắng bệt,gã hiểu rồi thì ra gã đang chạm phãi ổ kiến lửa...trời đang nóng ran nhưng gã liền cãm thấy lạnh toát ,theo bản năng lưng liền cong xuống hơn nhiềụ.gã cười nịnh nọt
bà chủ à..lúc trước không biết nên có chút mạo phạm..hy vọng bà chủ bỏ qua cho em út được nhờ...mai nầy bà chủ có gì sai khiến nói một tiếng thôi là được...chỉ mong bà chủ giơ cao đánh khẻ...Giọng Vinh như 1 gả giang hồ xuống nước nói chuyện hoàn toàn không có hình tượng của CA chút nào.
Thu nhìn gả CA trước mặt vô cùng chán ghét,tuy nhiên nhớ lời Đức nói có thể lợi dụng gả nầy coi chừng đám lưu manh phá rối nên nàng cũng không muốn làm khó gì hơn,nàng liền ra vẻ cao cao tại thượng
Ậy không có gì lớn chuyện đâu ,cũng là chổ quen biết cứ coi là hiểu lầm đi...mai nầy trật tự của quán nầy cũng là nhờ xếp chiếu cố nhiều một chút ha...
Phải phải...bà chủ nói đúng...à có đám lưu manh nào muốn phá rối..bà chủ gọi điện tui sẽ cho bọn chúng biết tay...Vinh thở phào,nịnh nọt một chút rồi ra xe về đồn báo cáo với xếp trên,mẹ nó..thiệt là hú hồn mà...cũng may mình chưa làm gì quá đáng nên còn cứu vản được.Rồi Vinh thắc mắc hoài,gã đã dò xét lâu lắm mới dám ra tay...ai dè...Bổng hình ảnh một gương mặt lóe lên trong đầu mà gả thấy ở nhà hàng hai hôm trước...Vinh lẩm bẩm trong đầu nhất định phải dò xét mới được....mẹ xui thiệt trăm phần trăm là gặp con ông cháu cha rồi.
Thu mĩm cười nhìn theo gã công an lắm la lắm lét ra về ...nàng gọi người trông quán rồi bước lên lầụ..Đức đang ngủ nướng,Thu bước vào thì Đức cũng vừa thức ,người nó trần ͙truồng,Thu đả quen nên không còn ngượng ngùng bước tới ngồi xuống bên cạnh...thì liền đó bàn tay lòn vào áo mà bóp vú lọan xạ...
lại nữa rồi...dậy đi ông tướng..tối qua chưa đủ sao? Thu mắng yêụ.ngày qua ngày Thu càng cãm thấy rất sung sướng với sự hiện diên của Đức trong cuộc đời mình,sau cái đêm đầu tiên nàng vẫn còn ngượng chín người khi mỗi lần Đức sờ mó nhưng hiện nay thì nàng đã quen...Thu biết bãn tánh Đức hiếu dâm lại còn trẻ nên sung sức,đòi hỏi nhiều bởi vậy người nàng lúc nào nàng cũng sạch sẻ...sẳn sàng nếu nó muốn ,cho nên khi Đức sờ mó loạn xạ trên người ,Thu thường phối hợp chìu chuộng,..ngay cã những lúc ban ngày ban mặt mà nó cũng vòi vĩnh cho bằng được những tư thế...thiệt là mắt cở chết được...nhưng cũng vô cùng ...kích thích.Bây giờ trong thâm tâm nàng Đức là đàn ông của nàng ,là người mẹ con nàng có thể nhờ cậy và tin tưỡng...dỉ nhiên Thu cũng không ngây thơ cho là mình và Đức có thể sống chung suốt đời nhưng tới đâu hay tới đó...nàng có lựa chọn gì tốt hơn hiện nay sao?
Cái gì đủ với không đủ chứ? Đức lúc nào cũng thấy dì Thu thơm ngon a...Đức cười dâm đưa miệng áp ngay vào ngực Thu mà hit lấy hít để tay thì đưa xuống lòn thẳng vào quần Thu mà sờ..
Dậy đi ..trưa rồi...mười rưởi rồi đó...Thu co rúm người lại...
Rồi sao chứ? Đức muốn ăn sáng...vừa nói Đức vừa đưa tay kéo quần Thu xuống đưa miệng áp sát vào chùm lông mượt mà mềm mại ...
Đừng mà ..tối đi..sao tối qua nói là sáng hôm nay có chuyện quan trọng làm?
Nghe Thu nhắc nhở,Đức chợt nhớ lại..đúng a...hôm nay dỉ Hà qua rồi cùng nó đi gặp người phụ nử kia..nếu mọi chuyện suông sẻ thì sau nầy sẻ là một chổ dựa vững vàng cho nó...Hôm nay phải biểu hiện tốt mới được…Đức cãm thấy hưng phấn...hôm nay có lẻ lần đầu tiên nó có thể chơi trò 3p...nghỉ tới đã thấy đã rồi...Từ bửa từ Vĩnh long về nó để ý người đàn bà đầy quyền lực của thành phố nầy...không ngờ đó....
Nhưng Đức không thể cứ như vậy mà đi mà...không tốn cho sức khỏe nha...Đức liếc nhìn con cặc đang cứng ngắc của mình cười dâm...
Thiệt là quỷ mà...Thu mắng yêu rồi khum xuống hé miệng ngậm ,mái tóc bắt đầu di chuyễn lên xuống...
9
Qua Phụng Hiệp một chút,hướng về Sóc Trăng có con lộ tẻ vào,con lộ tráng nhựa khoảng vài trăm thước dẩn đến 1 căn biệt thự đồ sộ nằm giửa khu vườn cây trái,lại có ao nuôi cá và chung quanh được bao bọc bỡi một bức tường bằng xi măng khá cao,xa xa phía sau là đồng ruộng mênh mông...quang cãnh thật là thanh bình.Đây là căn nhà mà bà Phó Chủ tịch thường trực thành phố dành để nghỉ mát...nói cho đúng ra là nơi bà đem trai trẻ về đây hú hí hưỡng lạc...Những người trong làng hầu như ít ai hoặc không có ai biết Diễm,chủ căn biệt thự sang trọng nầy là Phó Chủ Tịch Thành Phố Cần Thơ...Họ cũng chỉ tưởng bà là dân làm ăn buôn bán,là bà đại gia và họ cũng không thắc mắc nhiều chuyện làm gì.Thường ngày căn biệt thự có người trông nôm coi sóc nhưng mổi khi bà Chủ tịch tới thì họ về nhà họ cũng ỡ trong xóm quê gần đó cho tới lúc bà đi thì họ lại trở lại...Cứ là như thế.
Nói về Diễm,trước 75 thì gia đình cũng bình thường thôi,sau ngày 30 tháng 4 thì gốc gác lòi ra vốn là từ gia đình cán bộ lâu đời,hiện nay trong bộ máy cầm quyền ai lại không biết Diễm là cháu của Uỷ viên bộ chính trị tại Hà nội chứ?Có quan hệ như vậy nên Diễm là người đàn bà đầy quyền lực...Bí Thư ,Chủ Tịch Tỉnh củng cho Diễm mấy phần mặt mủi chớ đừng nói là Bí Thư,Chủ Tích Thành phố.Trong quan trường không ai dại dột đi chọc giận con cháu Ủy viên bộ chính trị ,nếu tránh được thì tránh mà,ngu sao...nịnh bợ còn không kịp nữa à...
Diễm và Hà là đôi bạn thân từ trung học cho đến đại học thì Diễm được Đãng bồi dưỡng qua cộng Hòa Séc du học,thật ra Diễm cũng như Hà và đại đa số đám con ông cháu cha khác...học hành thì dở...ngựa bà,đỉ thỏa là sở trường số một...Chỉ có Diễm mới biết tại sao mình được Đãng bồi dưỡng...còn không phãi nhờ Bác cả sao?nhớ tới Bác cả Diễm thỉnh thoãng mĩm cười,trông thì đạo mạo lắm nhưng lại thích chui đầu vào háng mình .Diễm nhớ một ngày sau 30 tháng 4 bỗng nhiên có người Bác xuất hiện trước cửa nhà mình...ba Diễm thì mừng rỡ nhận ra ông anh ruột đi tập kết mấy mươi năm tưỡng chết rồi chứ ai dè lúc nhận ra nhau thì lại là Chủ tịch Ủy ban quân quản thành phố... Cái danh hiệu gia đình cán bộ hù chết người nha,từ đó nhà Diễm lên như diều gặp gió..Bác cả vào Nam không vợ đi theo nên các cháu thường đến nhà Bác mà ăn dầm ở dề cho vui nhà vui cửa,cho Bác cả đở hiu quạnh...Tuy nhiên Bác cả rất nghiêm khắc với thằng Vủ...em trai Diễm...còn đối với nàng thì hết mực thương yêu chìu chuộng bỡi vậy Diễm là hay thường ở với Bác cả còn em trai nàng thì không.Cho tới 1 đêm Diễm đang ngủ thì Bác cã mò vào nói Bác cả thương cháu lắm,con chìu Bác ha...rồi Bác đưa con đi du học,con muốn gì Bác lo cho,gì cũng được...Diễm vừa sợ vừa thích thích có được những gì Bác hứa nên cứ để Bác cỡi quần cỡi áo muốn làm gì thì làm,dù sao,lúc đó Diễm cũng đâu có còn zin gì,thây kệ...
Bác cả đi tập kết ngoài Bắc,vượt Trường sơn cực khổ leo đèo lội suối thường thấy khỉ nhiều hơn người ,là cán bộ cao cấp nên mặc dù trong rừng rú nhưng đãi ngộ cũng không tệ...quanh năm cũng đụ được mấy em giao liên xấu òm nhưng có còn hơn không,nay vào Nam,Cách mạng thành công,chèn ơi con gái miền Nam đứa nào đứa nấy sao mà mơn mởn ,da trắng như trứng gà bóc ,thơm như múi mít chứ không đen đúa và nếu không hôi nắng cũng là hôi nách như mấy em giao liên.Sớm thấy đứa cháu gái thì thèm rỏ dải,đầu óc đen tối âm mưu chiếm đoạt,bới vậy sau bao ngày cưng chiều cháu gái,rồi thì một đêm tối làm gan mò vào dụ dổ...Thấy cháu gái nằm im có vẻ chịu đèn không nói năng gì hết lão mừng run lên,phấn khích tột độ,tay mò vú tay kia sờ tới cái đám lông mềm mại,lão cầm không được,quần lão chưa kịp cỡi đã bắn ra rồi...nhưng cũng nhờ đó lão bình tỉnh lại mà dần dần hun hít bú liếm...Lão vừa bú vừa cãm thấy hạnh phúc vô tận,trời ơi cái huyệt con cháu sao thơm quá là thơm làm lão muốn chết đi vì xúc động,mãn nguyện cuộc đời...rồi lão run run cởi quần đút vào mà nắc...Vừa mới đút vào thôi...Ôi chao...thiên đường là đây rồi....Thế là từ đó Bác cả mê Diễm như điếu đổ...Diễm muốn gì cũng được...mà Diễm cũng rất biết điều,làm mình làm mẫy nũng nịu vòi vĩnh khiến lão mê như điếu đỗ...Rồi có một lúc cầm cái của lão mà mở miệng phục vụ khiến lão trợn mắt há mồm....run lẫy bẫy..đã yêu càng yêu hơn...Coi Diễm như bảo bối...
Chuyện không phải chỉ có thế...mọi chuyện xãy ra không qua được cặp mắt của lảo Hạc,ba Diễm.Hạc biết cái thằng anh ruột mình đang chơi con gái mình,lão cũng căm tức nhưng không dám nói gì ,hiện nay những gì lảo có còn không phải là nhờ có ông anh nầy ban cho hay sao?lão nghỉ tới tiền đồ của mình nên làm thinh.Hiện nay lảo rất oai phong,đi đâu cũng được niềm nở chào đón,nhận được hết công trình nầy tới công trình khác,tiền vô như nước,lão không muốn mất đi..hơn nửa lão biết con gái mình cũng thuộc hàng bặm trợn,không thằng nầy chơi thì cũng thằng khác chơi..Ụa..nếu vậy tại sao...mình không chơi được chớ?Thế là một buổi,làm xong vài chai bia láo mon men tới hành dinh ông anh,nhìn thấy đứa con gái lão nói thẳng
Chuyện của mầy với Bác mầy cả nha,ba biết rồi...ba không ngu đâụ..lão vừa nói vừa nhìn đứa con gái với cặp mắt soi mói...có điều là lảo Hạc vô cùng thất vọng khi thấy đứa con gái rất thãn nhiên...nàng nhìn lão nói
Rồi sao chứ?bây giờ ai cũng tốt mà...ba má cũng được không ít chổ tốt...ba còn muốn sao nửa...
Lão Hạc tiến gần con gái...hơi thở sặc mùi rượụ..lão lấy hết can đãm nói
Con cho bác con...vậy con...con cho ba có được không?ba...ba cũng là thương con lắm mà
Rồi lảo Hạc nhìn con gái với ánh mắt thèm khát..lão van lơn