Bộ chị không phải nói càng ít hỏi thì càng tốt đó sao?chị nói sao tui nghe vậy,tui rất dể dạy đó nha.nói sao nghe vậy,biểu làm sao thì làm như vậy.
Ừm tốt...rồi ngừng khoãng 3,4 giây lại nói
Cậu thật không có gì để hỏi?giọng hơi cộc lốc...Đức cãm giác có mùi thuốc súng qua giọng nói khiến nó ngẫn ra.
À có một câụ..là chị nói đó nha,chừng nào gặp lại?nếu như ở Azerai thì tốt...Đức thẵng thừng...
Sẻ cho cậu biết saụ..vậy đi...nhớ ngày mai đó...Giọng Nancy rỏ ràng trở nên dịu đi...
Không thành vấn đề...chuyện quan trọng làm sao quên được...Yên chí đi
Đức phấn khởi cúp di động nhìn Thu đang gục gặc đầu ở phía dưới hạ thân,chợ nhớ tới những lời nói khi nãy Đức hơi chột dạ nó liền đưa tay kéo Thu ngồi bên cạnh.
Đức sắp mở công ty xây dựng,ngày mai đi đăng ký...
hả?vậy...vây cái nhà hàng nầy thì sao? Thu sửng sờ hỏi.
Có sao đâụ.vẫn làm ăn thôi,đang phát triển tốt mà...Coi như lả cơ sở...công ty xây dựng là ‘mặt trận” mới...rất dể làm giàụ..nễu mọi chuyện tốt đẹp thì cái chuyện ba bốn năm sau đưa bé Trúc đi du học không phải là không được...ngay cả đưa cô và bé Trúc qua bên đó cũng không thành vấn đề...hai mắt Đức sáng lên hủng hn nhin Thu nói.
Đâụ.đâu có ai quen biết ở bển đâụ.đi làm gì
Ậy bây giờ nói còn quá sớm nhưng khi Đức có tiền nhiều rồi thì cũng sẻ tính chuyện đó đấy.mấy đại gia ai lại không có nhà bên Âu Mỷ chứ?Rồi mình cũng sẻ vậy thôi...Sau nầy nếu được Đức sẽ lo cho ba người mình qua đó...chịu không?
Thu cãm động hết sức,cứ tưỡng một thời gian sau tên nhóc nầy sẽ chán và quên mình nhưng nghe nói như vậy Thu cãm thấy như ăn cả ki lô đườmg mật chẳng biết nói gì cho phải bèn thút thít khóc...
Sao vậy?cám động phải không?không cần đâụ..Cô là người của Đức dỉ nhiên là đi với Đức rồi,cả bé Trúc nửa.À nè...thay đồ đi...dẫn bé Trúc đi mua vi tính và game...đã hứa rồi không để nó thật vọng được...
Cô đi nửa à?có lâu không?
Ừm..khoãng hai tiếng đồng hồ thôi,chưa tời giờ ăn trưa mà,mình sẽ về đúng lúc...lẹ đi ha.
Ừm...được..chờ chút..Thu nhanh nhẹn về phòng mình thay đồ...Đức nhìn theo,dáng Thu cân đối,hấp dẫn biết chìu chuộng nó.lại hiền lành không đua đòi so đo...Khác biệt tuổi tác thì sao chứ?nó sung sướng thì được rồi..nếu mang cã hai qua Mỷ được thì tốt biết mấy...càng nghỉ đước càng quyết tâm...
17
Khi Đức vừa báo xong tên mình và mục đích đến rồi tới ghế ngồi chờ như mọi người khác,có điều là không đầy 1 phút sau 1 người phụ nử tiến tới chổ nó đang ngồi.Theo phép lịch sự Đức đứng dậy gật đầu chào khi người đẹp nhoẽn miệng cười .
Cậu là Đức,xin chào.Tôi là Thu vân...Phó chánh văn phòng ủy ban...xin cậu Đức theo tôi,người phụ nử nói xong nhoẽn miệng cười thật tươi...đồng thời đưa bàn tay ra.Đức cũng vội vàng đưa tay ra cười đáp lời.
Xin chào Chánh văn phòng Vân...hôm nay xin làm phiền chị rồi...bàn tay trắng và mềm mại,ngực 38D,mông cong...vóc người thiệt hết xẫy,không kém Nancy a...có lẻ lớn hơn một chút nhưng bão đãm dưới 40...34 hoặc 35 là cùng... Bản tánh đánh giá phụ nử như một sự phản xạ nhanh chóng chạy trong đầu Đức.
Trong lúc Đức quan sát Vân thì nàng cũng đang quan sát nó.Chiều hôm qua Vân được căn dặn đặc biệt hôm nay phải hướng dẫn đặc biệt cho 1 người,bởi vậy hôm nay nàng tới sớm hơn thường lệ,không chỉ vậy thôi.trang điễm cũng đặc biệt hơn 1 chút.Tại uỷ ban nhân dân nầy ,ai cũng biết nàng là người của Phó Bí Thư Hải người có khả năng lên chức Bí Thư sau đại hội Đãng sắp đến,dỉ nhiên nước lên là thuyền lên,lúc đó Phó Bí thư Hãi thành số một thì nàng cũng sẽ xóa được chử Phó mà thành Chánh,một nổ lực của Vân từ ba năm nay.Có điều khi thấy Đức,Vân lấy làm kỳ quái...chỉ là một cậu nhóc mà thôi...bởi vậy trong lòng rất thất vọng tuy nhiên lăn lộn trong thể chế bấy lâu nay,33 tuỗi mà đã ngồi ở vị trí nầy thì thủ đoạn rất cao siêu,sự thất vọng của nàng không biểu lô ra ngoài mặt.Có điều mọi sắp đặt sẽ thay đổi,tối qua Vân dự định sau khi hổ trợ làm xong thủ tục sẻ tìm cách lôi kéo mời “khách” đi ăn cơm để lôi kéo quan hệ,bây giờ coi như là không cần nửa.Vân đoán ra Đức có lẻ có chút quan hệ trong quan trường nên dùng quan hệ mà nhờ cậy trong việc làm ăn....Vì thế trong lòng Vân có vẽ khinh thường,không niềm nỡ lắm....tuy nhiên không lộ ra mặt.nàng vẫn tươi cười đốc thúc mói người làm thủ tục một cách nhanh chóng.Đức nào có biết gì,thấy chuyện đăng ký xong xuôi,mau lẹ thì cám ơn rối rít khiến Vân càng cãm thấy mình nghỉ đúng...cho nên khi Đức ngỏ lời muốn mời cơm để cãm tạ thì nàng từ chối khéo...
Chiều đến,Vân đi thẵng đến căn biệt thự nơi nàng cùng phó Bí thư hẹn hò hú hí bấy lâu nay.Thấy chiếc xe Audi đậu ngoài sân,vân biết người tình đã tới,liền nhanh chóng đi vào.
Sao rồi...tiếp đãi người đó ra sao? thấy Vân bước vào phòng khách Hải cười hỏi,đã ba năm nay hai người dan díu nhau,Hải rất hài lòng về người phụ nử nầy nhất là công phu miệng,Vân bú cặt không chê được lại chìu chuộng lão trong đủ điều khiến lảo mê mệt,so với con vợ già đen đúa xấu xí răng vễnh kia thì thật là ...
Còn nói nửa...sao lại là một thằng nhóc vậy?có lầm lẫn không đó?Vân chu mỏ phàn nàn.
Thằng nhóc?ý em là sao?Hải chưng hửng hỏi dồn.
Chừng 16,17 tuổi thôi tới đăng ký mở công ty xây dựng...cái chuyện nầy sao lại để em ra mặt vậy,người khác cũng được mà.Vân tiếp tục phàn nàn...
Im miệng...Hải bỗng nổi giận quát lớn,mặt lảo đỏ lên vì giận dử.lảo tin tưởng người đàn bà nầy mới nhờ cô ta đi làm chuyện quan trọng không ngờ lại là đầu người óc heo như vậy.Hải thật hối hận.Đại hội đãng đã gần kề,nhân vật số một thành phố quá tuổi về hưu là cái chắc rồi,mạch nước ngầm đang khởi động,khối người đang tranh giành cái vị trí số một kia,đối với mọi người lảo là người có khả năng đăng cơ vào vị trí nầy nhất nhưng chỉ có lảo mới biết chuyện chưa chắc như vậy,chổ dựa trên tỉnh của lão đang bị lung lay,giử mình còn khó đâu có tinh thần lo cho đàn em như lảo chứ,bởi vậy từ hai tháng nay lảo cố tìm chổ dựa mới.Trời xuôi đất khiến hôm qua lảo nhận được cú điện thoại bất ngờ khiến lảo sướng run người,cơ hội nầy chỉ có thể gặp chớ không thể cầu,việc dể dàng thôi,chỉ là giúp một người đăng ký 1 công ty...trong điện thoại lảo vổ ngực bão đãm...rồi thì dận dò người đàn bà của mình...vậy mà vậy mà...
Vân lần đầu tiên thấy Hải giận dử liền giựt mình sợ hãi hỏi